Tỉnh Dậy Trong Tiệm Mì Đã Đóng Cửa

Tỉnh Dậy Trong Tiệm Mì Đã Đóng Cửa

Tác giả: Hàn Gia Nguyên

Dịch: calinh

1

Vừa mở mắt ra, tôi thấy mình đang ngồi trong tiệm mì dưới lầu vốn đã đóng cửa từ lâu.

Ba giờ sáng, tôi bị đánh thức bởi tiếng bát đũa va chạm loảng xoảng khi đang trong giấc nồng. Vừa mở mắt, tôi bàng hoàng nhận ra mình không còn nằm trên chiếc giường êm ái trong phòng ngủ mà lại đang ngồi giữa tiệm mì dưới sảnh khu chung cư.

Trong tiệm lúc này còn có vài gương mặt quen thuộc khác.

Ngay bàn phía trước là đôi vợ chồng trung niên ở căn hộ 202 đối diện nhà tôi. Ngày thường, cứ dăm bữa nửa tháng họ lại cãi nhau một trận, bát đĩa bay tứ tung khiến hành lang lúc nào cũng bừa bãi.

Bàn phía sau bên trái là một gã béo bụng phệ, cư dân phòng 101. Nghe nói gã làm việc ở công xưởng, mỗi lần đi làm về đều xách theo một túi lớn đồ ăn vặt và thực phẩm đông lạnh kèm theo hai chai Sprite cỡ đại không bao giờ thiếu.

Ngồi cùng bàn với gã là ông lão ở phòng 501 tầng thượng, tính tình quái gở, thích làm theo ý mình, hàng xóm láng giềng ai nấy đều né tránh.

Bàn phía trước bên phải là hai mẹ con ở phòng 302. Theo trí nhớ của tôi thì họ mới dọn đến không lâu, chỉ ấn tượng là đứa con trai 7 tuổi khá nghịch ngợm, thường xuyên chạy nhảy rầm rầm trên sàn nhà, vì thế mà không ít lần xảy ra xung đột với đôi vợ chồng 202 ở tầng dưới.

Tiệm mì yên tĩnh đến lạ thường, trên mặt mỗi người đều hiện rõ vẻ hoang mang và bất an. Xem chừng, chẳng ai ở đây bước vào tiệm vì đói cả.

“Mẹ ơi, mẹ ơi, con đói.”

Đứa bé phòng 302 không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nó cầm cuốn thực đơn trên bàn lên rồi réo mẹ. Tiếng trẻ con trong trẻo vang lên trong khung cảnh quái dị này khiến người ta không khỏi rợn tóc gáy.

Theo bản năng, ánh mắt tôi cũng dời sang cuốn “thực đơn” trên bàn. Nhưng đó nào phải thực đơn. Trên đó viết bốn chữ rành rành: “QUY TẮC SINH TỒN.”

[Chào mừng các vị đến với “Tiệm mì nửa đêm”. Để sống sót, xin hãy đọc kỹ và tuân thủ các quy tắc sau, nếu vi phạm, hậu quả tự gánh chịu.]

  1. Tiệm có 6 loại mì: mì bò kho, mì xắt, mì trộn tương, mì dầu nóng, mì Dương Xuân, mì hải sản. Vui lòng không gọi trùng món với khách khác.
  2. Không được thêm rau mùi vào mì Dương Xuân. Nếu khi nhân viên bưng lên đã có sẵn rau mùi, hãy gắp ra và vứt đi.
  3. Sau khi ăn hết mì trong bát, hãy giơ tay ra hiệu cho nhân viên thêm mì. Bát không được để trống quá 3 phút.
  4. Không được giơ tay thêm mì ngay sau người cùng giới tính với mình.
  5. Khi nhân viên hỏi mì có vừa miệng không, hãy đưa ra câu trả lời khẳng định.
  6. Sau khi ăn hết bát mì thứ ba, bạn có thể rời đi.

Tôi mất vài phút mới hiểu hết những quy tắc kỳ quái này. Ngẩng đầu lên, tôi thấy những người khác cũng đang nhíu chặt mày.

“Cái quái gì thế này, lừa đảo à?”

“Ai mà biết được.”

Đôi vợ chồng đối diện nhà tôi khẽ lầm bầm vài câu. Chưa kịp phản ứng thêm, một dáng người mảnh khảnh từ phía sau bếp nhẹ nhàng bước ra trước mặt mọi người.

Đó là một người phụ nữ rất đẹp, đồng phục vừa vặn, nụ cười đúng mực.

“Chào quý khách, các vị muốn dùng gì ạ?”

Đôi mắt to tròn xinh đẹp của cô ta đảo một vòng.

“Bắt đầu từ bàn này nhé, mời quý ông và quý bà gọi món.”

Cô ta đi đến bên cạnh đôi vợ chồng, rút từ túi tạp dề ra một cuốn sổ nhỏ. Chưa đợi đôi vợ chồng kịp lên tiếng, phía sau đã vang lên một tiếng động lớn.

Tôi quay đầu lại, thấy ông lão tính khí thất thường kia đang đầy vẻ giận dữ đứng bật dậy, tiếng động vừa rồi là do ông ta hất đổ bộ đồ ăn trên bàn.

“Này! Tôi nói cho cô biết, cô định giở trò quỷ gì thế hả? Tôi đang ngủ ngon lành ở nhà, bị cô lôi đến đây, còn cái thứ quy tắc rách rưởi này nữa…”

Ông ta xé toạc tờ quy tắc sinh tồn thành từng mảnh vụn!

“Tôi cứ không tuân theo đấy, cô làm gì được tôi?”

Nói đoạn, ông ta nghênh ngang đi thẳng ra phía cửa. Tôi quay lại nhìn cô nhân viên xinh đẹp. Cô ta dường như không hề tức giận, cũng chẳng có ý định ngăn cản, chỉ khẽ mỉm cười dõi theo bóng lưng ông lão 501 đang rời đi.

Giây tiếp theo.

“RẦM!”

Ông lão vừa đi đến sát cửa kính, cánh cửa đang khép hờ bỗng đóng sầm lại, kẹp người ông ta làm hai nửa.

Mùi máu nồng nặc và tanh tưởi lập tức bao trùm lấy tiệm mì vốn đã nhỏ hẹp. Không ai trong chúng tôi dám nhìn thẳng vào nửa cái xác còn kẹt lại bên cửa. Người mẹ phòng 302 run rẩy dùng tay bịt chặt mắt con trai mình.

Không khí càng trở nên áp lực.

“Được rồi, mời các vị gọi món.”

Cô nhân viên lại cất lời, mỉm cười nhìn đôi vợ chồng 202. Môi họ run cầm cập, nhìn nhau hồi lâu.

“Tôi… tôi muốn một bát mì bò kho.”

“Tôi cũng…”

Người chồng kịp thời im bặt, suýt chút nữa thì tự cắn vào lưỡi mình. Tôi nhận ra anh ta định gọi món giống vợ, nhưng phút cuối đã nhớ ra quy tắc đầu tiên.

“À, vậy… cho tôi mì hải sản đi.”

“Hazzz.”

Cô nhân viên khẽ thở dài một tiếng, nhưng ngay sau đó lại nở nụ cười tươi rói: “Xin chờ một chút.”

Tôi có cảm giác, tiếng thở dài đó là vì cô ta thấy tiếc khi người đàn ông kia đã không vi phạm quy tắc.

Sau đó, cô ta đi về phía hai mẹ con và gã béo. Họ lần lượt gọi mì trộn tương, mì xắt và mì dầu nóng. Cuối cùng, cô ta cầm cuốn sổ nhanh chóng đi về phía tôi.

“Quý khách dùng gì ạ?”

Tôi cắn răng, thận trọng đáp: “Mì Dương Xuân, không ăn rau mùi.”

Cô nhân viên dường như híp mắt cười một cái: “Được ạ.”

Chẳng biết cô ta có nghe lọt tai lời tôi nói hay không. Mì Dương Xuân có một quy tắc riêng là không được để rau mùi, nếu bưng lên mà có thì phải lén gắp bỏ đi. Những người khác chắc vì không muốn rắc rối nên mới cố tình tránh món này.

Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác, chỉ còn duy nhất món mì này thôi.

Tôi chợt nhận ra một điều: nếu ông lão 501 lúc nãy không chết thì ở đây có 7 vị khách nhưng chỉ có 6 loại mì. Quy tắc thứ nhất đã nói không được gọi trùng món. Nghĩa là kiểu gì thì kiểu, cũng sẽ có một người phải chết vì quy tắc này.

Và nếu ông lão kia không chết, theo thứ tự gọi món thì người phải chết lúc này… e là tôi.


2

Mồ hôi lạnh trên người tôi lại tứa ra. Thân hình của cô nhân viên đã biến mất sau bếp, nhưng những người ngồi trong tiệm không ai dám động đậy. Mọi người đều như lũ chim cút, rụt cổ ngồi im tại chỗ.

Tôi cứ ngỡ nhiều bát mì như vậy, lại chỉ có một nhân viên thì sẽ phải nấu rất lâu. Thế nhưng chưa đầy năm phút, cô nhân viên đã bưng hai chiếc khay lớn bước ra.

Động tác của cô ta cực kỳ vững vàng, sức lực lớn đến đáng sợ. Sau khi mang mì đến cho từng người, cô ta cầm lấy bộ dụng cụ vệ sinh đặt bên cạnh, bắt đầu dọn dẹp xác chết và vết máu của ông lão 501. Vừa dọn, cô ta vừa ngân nga hát, trông tâm trạng có vẻ rất tốt.

Giai điệu bài hát đó nghe có vẻ quen thuộc, nhưng tôi lại không nhớ ra mình đã nghe ở đâu. Tôi cứ cảm thấy mình đã quên mất chuyện gì đó.

Và rồi, tiếng xì xụp ăn mì vang lên xung quanh đã kéo tôi trở lại thực tại. Phải rồi, quy tắc cuối cùng nói rằng chỉ cần ăn hết ba bát mì là có thể rời đi. Chẳng trách mọi người đều bắt đầu hì hục ăn một cách tích cực như vậy.

Thấy bát mì của người ăn nhanh nhất sắp cạn, tôi cũng vội cầm đũa lên định ăn, nhưng chợt nhớ đến quy tắc thứ hai.

[Không được thêm rau mùi vào mì Dương Xuân. Nếu phát hiện nhân viên đã thêm sẵn, hãy gắp ra và vứt đi.]

Tôi giật mình nhìn xuống bát mì Dương Xuân trước mặt. Thoạt nhìn đúng là không có rau mùi, nhưng… tôi dùng đũa khuấy nhẹ lớp mì bên trong, quả nhiên thấy mấy lá rau mùi nằm dưới đáy bát.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, tôi vội vã dùng đũa gắp mấy cái lá đó ra, ném vào thùng rác dưới gầm bàn. Sau khi lục tìm kỹ lưỡng, xác nhận không còn cọng nào tôi mới dám đưa miếng mì đầu tiên vào miệng.

Đang cúi đầu ăn, tôi bỗng nhận ra bên cạnh bàn xuất hiện một đôi giày cao gót màu đen. Ngẩng lên, tôi thấy cô nhân viên đã ngừng dọn dẹp từ lúc nào mà đang đứng ngay sát cạnh tôi.

Đôi mắt to đẹp nhưng không chút sinh khí của cô ta đang nhìn chằm chằm vào bát mì của tôi. Có vẻ như chỉ cần thấy một mẩu rau mùi thôi là cô ta sẽ lao vào xé xác tôi ngay lập tức.

Tôi thầm mừng vì mình đã cẩn thận kiểm tra lại.

“Phục vụ! Thêm mì!”

Là người chồng trong đôi vợ chồng trung niên. Anh ta đã ăn sạch bát mì, thô lỗ dùng tay chùi miệng rồi ra hiệu cho cô ta đến thêm mì.

Tranh thủ lúc cô ta quay đi, tôi đứng dậy liếc nhanh tình hình bát mì của những người còn lại. Quy tắc thứ ba và thứ tư liên quan chặt chẽ với nhau: phải xin thêm mì trong vòng 3 phút sau khi hết bát, và hai người cùng giới tính không được xin thêm mì liên tiếp.

Trong tiệm lúc này tính cả đứa trẻ là 6 người khách, chỉ có hai người phụ nữ. Tốc độ ăn của họ tôi không thể kiểm soát được, chỉ cần sơ sẩy là sẽ có người phạm quy.

Hơn nữa, trong tình cảnh này, đôi vợ chồng và hai mẹ con rất có thể sẽ phối hợp với nhau. Nghĩa là họ sẽ không cho tôi và gã béo 101 cơ hội xin thêm mì. Một khi bốn người bọn họ ăn xong ba bát, tôi và gã béo mới thực sự lâm vào ngõ cụt.

Nghĩ đến đây, ngón tay tôi khẽ run lên. Tôi thấy người mẹ 302 cố tình ăn rất chậm để đợi đứa con nhỏ. Còn gã chồng 202 ăn tốc độ nhanh hơn, chắc là để đợi vợ mình ăn xong bát đầu tiên là anh ta sẽ xin thêm bát thứ ba ngay.

Nếu người đầu tiên xin thêm mì lúc nãy là tôi thì tốt rồi, ít nhất cũng chiếm được chút tiên cơ. Tôi nhìn gã béo 101, gã cũng đang nhíu chặt mày, chắc chắn cũng đang nghĩ cách đối phó.

Đang lúc chúng tôi như lũ ruồi không đầu thì cô nhân viên lại từ bếp đi ra. Không nằm ngoài dự đoán, người vợ 202 đã ăn xong bát đầu tiên và giơ tay xin thêm mì. Còn bát của chồng cô ta cũng sắp cạn. Họ chắc chắn định xin thêm mì cùng lúc, lòng tôi dâng lên một sự tuyệt vọng to lớn.

Cô nhân viên yểu điệu đi tới, nhìn bát không của người vợ rồi lại nhìn bát sắp cạn của người chồng, mỉm cười hỏi:

“Mì có ngon không ông?”

Mí mắt tôi giật nảy. Chỉ cần trả lời “Ừ” hoặc “Ngon” là sẽ bình yên vô sự.

Thế nhưng… gã chồng 202 không biết là do nạp quá nhiều tinh bột nên lú lẫn hay là cái thói hay soi mói ngày thường lại phát tác, gã chép miệng, lắc đầu nói:

“Mì của cô chẳng tươi gì cả, cứ như bị thiu ấy, chẳng ngon tí nào.”

Vừa dứt lời gã mới chợt bừng tỉnh, cả người run như cầy sấy.

“Không không, tôi không có ý đó, tôi nói nhầm, ý tôi là…”

Gã còn muốn cố gắng vớt vát, nhưng rõ ràng cô nhân viên sẽ không cho gã cơ hội đó.

“Á…!”

Gã chồng 202 bị cô nhân viên một tay bóp cổ nhấc bổng lên không trung. Cánh tay mảnh khảnh của cô ta phát ra một sức mạnh to lớn đến kinh người. Gã bị bóp nghẹt, vùng vẫy điên cuồng nhưng không thể thoát ra. Chưa đầy nửa phút, mặt gã tím ngắt rồi ngừng cử động.

Cô ta ném mạnh cái xác xuống đất.

“Được rồi thưa bà, tôi đi lấy thêm mì cho bà.”

Người vợ 202 còn chưa đợi mì bưng lên đã sợ đến mức ngất xỉu tại chỗ. Hai mẹ con 302 và gã béo 101 cũng chết lặng vì kinh hãi.

Tôi biết cơ hội của mình đã đến. Nén cơn buồn nôn, tôi nhanh chóng lùa sạch bát mì rồi giơ tay hô lớn:

“Này! Tôi muốn thêm mì!”

Tấm lưng cô nhân viên khựng lại hai giây, sau đó cô ta quay lại, mỉm cười: “Được ạ, xin chờ một chút.”

Cô ta nhanh chóng đi vào bếp, vài phút sau bưng ra một bát mì sạch sẽ đổ vào bát tôi rồi lại lấy thêm một bát nữa cho người vợ 202. Gã béo 101 lúc này mới hoàn hồn, nhìn bát mì của tôi với vẻ mặt đầy hối hận. Gã đã bỏ lỡ một cơ hội tốt.


3

Đây là bát mì thứ hai nhưng tôi vẫn thấy nuốt không trôi. Gã chồng 202 tuy đã chết nhưng vợ gã đã ngất xỉu, không biết khi nào mới tỉnh lại. Bây giờ mọi hy vọng sống sót đều đặt lên người mẹ 302, nhưng chị ta vẫn ăn cực kỳ chậm, bát mì của đứa con mới vơi được một nửa.

Tôi cần phải kiểm soát tốc độ ăn của mình để tranh suất xin thêm mì. Tình hình rất nguy cấp, nhưng rõ ràng có người còn nguy cấp hơn tôi. Gã béo 101 mới ăn bát đầu tiên, giờ đã đến lúc gã buộc phải xin thêm mì. Tôi lén liếc nhìn, thấy gã cố tình để lại vài miếng trong bát, không động đũa tiếp để tránh vi phạm quy tắc thứ ba: không được để bát trống quá 3 phút.

Nhưng gã dừng lại hơi lâu, điều này đã thu hút sự chú ý của cô nhân viên. Cô ta nện giày cao gót “lộp cộp” đi tới, tim chúng tôi treo ngược lên tận cổ.

“Sao anh không ăn nữa? Là mì tôi làm không hợp khẩu vị của anh sao?”

Quy tắc thứ năm đã nói, khi nhân viên hỏi mì ngon không, bạn buộc phải trả lời khẳng định. Gã béo nghiến chặt răng, chỉ có thể rặn ra từng chữ:

“Ngon.”

Cô nhân viên lại cười: “Ngon? Ngon sao không xin thêm mì?”

Mồ hôi gã béo chảy ròng ròng: “À, vì….vì tôi chưa ăn xong.”

Cô nhân viên nhìn gã một cách âm u: “Vậy thì ăn nhanh đi.”

Dưới nụ cười lạnh lẽo và ánh mắt thúc ép của cô ta, gã béo run rẩy cầm đũa, chậm chạp ăn nốt vài sợi mì còn sót lại. Cuối cùng, bát đã cạn. Ánh mắt cầu cứu của gã khẩn thiết nhìn về phía hai mẹ con 302.

Nhưng rõ ràng họ đã từ chối cứu gã. Bát mì của đứa trẻ 302 cũng sắp hết sạch. Ba phút trôi qua, cô nhân viên cười nham hiểm tiến lại gần gã.

Ánh sáng vốn đã lụi tắt trong mắt gã béo bỗng bùng cháy trở lại. Gã bất chấp tất cả đứng bật dậy, vung chiếc ghế bên cạnh định đánh một đòn chí mạng vào cô nhân viên.

Thế nhưng cô ta chỉ khẽ giơ nắm đấm lên, chiếc ghế gỗ vừa chạm vào cô ta đã hóa thành tro bụi. Cùng lúc đó, cánh tay phải vừa cầm ghế của gã cũng biến mất, trong phút chốc bả vai gã đã trống rỗng.

“Á! Con khốn này!” Cơn đau thấu xương khiến gã quỵ xuống đất, bắt đầu chửi bới ầm ĩ.

Gương mặt cô nhân viên không chút biểu cảm, cô ta túm lấy cánh tay trái của gã, khẽ bóp một cái. Lập tức, cánh tay trái của gã cũng tan thành mây khói. Gã béo gào lên một tiếng rồi đau đớn ngất đi.

Bên tai vang lên tiếng khóc thét chói tai của đứa bé 302. Hai cảnh tượng đẫm máu trước đó nó đều được mẹ bịt mắt nên không thấy gì. Lần này sự việc xảy ra quá đột ngột khiến người mẹ không kịp phản ứng, để con mình chứng kiến toàn bộ quá trình.

Cô nhân viên nhìn gã béo đang bất tỉnh, thản nhiên đi đến bàn của hai mẹ con nọ. Bát của đứa bé đã cạn sạch.

“Bé con, có muốn thêm mì không?”

Nhìn cô nhân viên đang mỉm cười dịu dàng, người mẹ 302 vội vàng bịt miệng con lại.

“Chào cô, thêm cho tôi trước đi.”

Đứa bé bị mẹ cấu mạnh một cái cũng đã hiểu ra, có lẽ lúc nãy mẹ nó đã dặn dò kỹ, liền nối lời:

“Con cũng muốn thêm mì, cô thêm cho mẹ con xong rồi hãy thêm cho con.”

Tôi cắn chặt đầu đũa. Thật là không ổn chút nào. Cứ thế này thì không biết đến khi nào tôi mới được ăn bát thứ ba. Trước yêu cầu của hai mẹ con, cô nhân viên vui vẻ đồng ý. Cô ta quay người đi vào bếp.

Nhưng khi cô ta trở ra, gương mặt người mẹ 302 hiện rõ vẻ không thể tin nổi. Khác với cái bát nhỏ thêm mì lúc trước, cô nhân viên bưng hẳn một cái chậu lớn chứa đầy mì vừa nấu chín ra.

“Cô… cô làm cái gì vậy…”

Người mẹ run rẩy lên tiếng, cô nhân viên lại thản nhiên nhìn chị ta: “Thêm mì cho hai người mà, chẳng phải tôi sợ hai người ăn không đủ sao?”

“Nhưng… nhưng mà…”

Nhưng mà thế này thì nhiều quá. Tôi thầm nói nốt câu mà người mẹ kia không dám nói. Chỗ mì này đến hai người đàn ông trưởng thành chưa chắc đã ăn hết, huống chi chị ta còn dắt theo đứa nhỏ.

Người mẹ dường như vẫn muốn cố gắng vùng vẫy: “Nhiều mì thế này, sao chứa hết vào hai cái bát nhỏ được?”

Cô nhân viên mỉm cười: “Cái đó chị không cần lo.”

Tôi trân trối nhìn cô ta múc mì vào từng chút một. Hai cái bát trông không có gì đặc biệt kia lại có dung tích kinh người, chứa hết sạch cả một chậu mì lớn.

“Được rồi, mì đã thêm xong, mời tiếp tục ăn.”

Cô nhân viên cười tươi bưng chậu đi, để lại hai mẹ con 302 ngồi đó với gương mặt xám xịt như tro tàn.

Sau khi hoàn hồn, tôi phát hiện ra một chuyện đại hỷ: người vợ 202 đã tỉnh lại. Chỉ cần cô ta ăn hết mì trong bát rồi yêu cầu thêm mì là tôi có thể xin thêm bát thứ ba của mình! Chỉ cần ăn hết là có thể…

Thế nhưng, nhìn sang người vợ 202, cô ta chẳng hề có tâm trí đâu mà ăn mì, chỉ đang ngồi nức nở. Lòng tôi chùng xuống. Chẳng lẽ, đêm nay tôi cũng không thoát ra được sao…

Tôi nhận thấy cô nhân viên đang mỉm cười đi về phía mình. Tôi có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực.

“Anh…”

Cô ta chưa kịp nói hết câu thì đã bị tiếng hét chói tai của đứa bé 302 cắt đoạn.

“Con không ăn nữa! Con không ăn đâu, không ăn đâu!”

Tôi và người vợ 202 đồng loạt nhìn sang. Người mẹ 302 vô cùng hoảng loạn trước hành động của con, định bịt miệng nó lại nhưng đã quá muộn. Cô nhân viên đã đi đến bên cạnh họ.

“Bé con, sao lại không ăn? Chẳng phải chính cháu gọi mì sao? Chẳng phải chính cháu muốn thêm mì sao? Tại sao không ăn? Tại sao không ăn? TẠI SAO KHÔNG ĂN? TẠI SAO!”

Cô nhân viên đột nhiên gào thét khác thường, nụ cười nơi khóe miệng ngày càng rộng ra, thậm chí rách toác cả má, khóe mắt chảy ra những giọt lệ máu. Đứa bé 302 sợ đến ngây dại, nép vào người mẹ run rẩy kịch liệt.

Và tôi cuối cùng cũng nhớ lại những chuyện đã từng xảy ra. Nhớ ra tại sao bài hát cô ta ngân nga lại khiến tôi thấy quen thuộc đến vậy.


4

Dưới lầu có một tiệm mì mới mở, trong tiệm có một cô nhân viên khá xinh đẹp. Ông chủ tiệm mì quanh năm không có mặt nhưng điều kiện đưa ra thì cực kỳ khắt khe: yêu cầu nhân viên làm việc từ 7 giờ sáng đến 10 giờ đêm, phục vụ cả ba bữa mỗi ngày.

Nghe nói tiền lương cũng chẳng cao bao nhiêu, nhưng một cô gái từ dưới quê lên thành phố làm thuê như cô ấy rất cần một công việc không đòi hỏi bằng cấp này nên dù chịu nhiều khổ cực cô ấy cũng không nghỉ việc. Thế nhưng, nỗi khổ cô ấy chịu ngày càng nhiều, uất ức cũng ngày một tăng lên.

Ông lão 501 có thói quen chạy bộ đêm, chạy xong lại ghé tiệm ăn mì. Có lần tiệm đã đóng cửa, cô nhân viên vừa vào phòng thay đồ thì ông lão đến. Thấy tiệm đóng cửa, ông ta nổi trận lôi đình, đập nát cánh cửa kính của tiệm. Cô gái thay đồ xong chạy ra liền bị ông ta mắng nhiếc vô lý một trận… Và gã chủ vô lý lại trừ khoản tiền đó vào lương của cô ấy. Cô nhân viên cắn răng chịu đựng.

Đôi vợ chồng 202 đều là dân văn phòng, không có con, thường xuyên đi làm về lười nấu cơm là cả hai cùng ra tiệm ăn. Nhưng gã đàn ông trung niên có cuộc sống không như ý lúc nào cũng muốn trút giận lên những người yếu thế hơn mình. Ở nhà thì đánh chửi vợ, ra ngoài thì chỉ tay năm ngón với cô nhân viên trẻ trung yếu đuối.

Hết chê mì không đúng vị, lại bảo ít muối nhiều dầu, dù rõ ràng hương vị hoàn toàn bình thường, nếu không thì vợ chồng họ đã chẳng đến ăn hằng ngày. Chẳng qua, việc sỉ nhục một cô gái thân cô thế cô giữa đám hàng xóm láng giềng khiến gã cảm thấy mình thật oai phong, thành đạt. Còn cô nhân viên nội tâm nhút nhát chưa bao giờ dám cãi lại nửa lời, chỉ biết gật đầu thừa nhận rồi lẳng lặng đi dọn dẹp bát đũa.

Gã béo 101 là một kẻ biến thái đích thực. Ngoài việc đi làm ở xưởng, gã chỉ ở nhà xem phim khiêu dâm, ngày thường thích chụp lén dưới váy các cô gái mang về khoe với đám bạn cùng sở thích trên mạng, thế mà gã lại luôn mơ mộng tìm được một cô bạn gái xinh đẹp dịu dàng.

Cho đến một ngày gã đến ăn mì, vừa nhìn đã nhắm trúng cô nhân viên này, bèn lấy hết can đảm theo đuổi. Cô gái thẳng thừng từ chối khiến gã béo thẹn quá hóa giận. Gã cố tình chọn những lúc cô bận rộn nhất để đến tiệm, ăn thật nhanh rồi lớn tiếng quát tháo đòi thêm mì. Chỉ cần cô chậm trễ một chút là gã lồng lộn ném đồ đạc, còn đe dọa sẽ báo cho ông chủ để khiếu nại cô làm việc tắc trách.

Cô nhân viên luôn âm thầm chịu đựng tất cả, chỉ biết lau nước mắt lén khóc trong bếp. Chịu đựng bao nhiêu uất ức nhưng cô không dám nghỉ việc, vì cô quá cần công việc này, vì người cha già bệnh nặng ở quê đang chờ cô gửi tiền về phụng dưỡng.

Hai mẹ con 302 không hẳn là khách quen. Chồng người phụ nữ làm việc ở xa, mỗi tháng gửi về một khoản sinh hoạt phí cố định. Vì kinh tế eo hẹp nên họ không thường xuyên đi ăn ngoài. Thế nên mỗi khi có cơ hội được tiêu xài, hai mẹ con này đều tận dụng triệt để. Cả hai mẹ con chẳng ai là người ăn khỏe nhưng lần nào cũng gào thét đòi thêm mì, ăn không hết đứa trẻ lại lấy tay nghịch, ném vương vãi khắp tiệm. Hễ ai dám nói đứa bé một câu là người mẹ lập tức trợn mắt chửi bới. Bãi chiến trường cuối cùng đều do cô nhân viên dọn dẹp, cuối cùng lại bị ông chủ biết chuyện mắng là “không biết nhìn người”.

Cô không hiểu, tại sao mỗi ngày mình đều nỗ lực như vậy mà cuộc sống vẫn vất vả đến thế? Vào một ngày nọ, khi nhận được tin cha qua đời ở quê, lại nghĩ đến những tủi nhục đã phải chịu đựng bấy lâu, cô đã nhất thời nghĩ quẩn, đêm đó liền cắt cổ tay tự sát ngay trong gian bếp của tiệm mì.

“Anh đã nhớ ra chưa?”

Tôi bừng tỉnh, thấy cô nhân viên đang đứng trước mặt mình, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Đã nhớ ra chưa, ông chủ Hàn?”

Cả người tôi chấn động dữ dội. Phải rồi, tôi tên là Hàn Gia Nguyên, chính là chủ của tiệm mì này, đồng thời cũng là cư dân phòng 201 trên lầu.

Vì muốn làm ăn với hàng xóm láng giềng cho tiện nên tôi không lộ mặt, tuyển chọn mãi mới được một nhân viên chịu khó. Nhưng vì lòng riêng, tôi không trả cho cô ấy mức lương xứng đáng, ngược lại còn dăm bữa nửa tháng kiếm cớ trừ lương. Dù biết rõ mọi chuyện không phải lỗi của cô ấy nhưng tôi vẫn mặc kệ hàng xóm đổ lỗi lên đầu cô, rồi biến tướng ép uổng cô.

“Tôi… tôi xin lỗi…”

Đối diện với cô ấy, tôi vừa hối hận vừa sợ hãi, nước mắt nước mũi chảy dài. Tôi cứ ngỡ mình khó lòng thoát chết nhưng lại thấy gương mặt hung dữ đáng sợ của cô ấy dần trở lại bình thường, thần sắc trở nên bình thản và u sầu.

“Nhưng tôi vẫn muốn cảm ơn anh, vào lúc tôi khó khăn nhất, chính anh đã cho tôi công việc đầu tiên.”

Giọng cô ấy ngày càng nhỏ dần, mí mắt tôi cũng ngày một nặng trĩu.


5

Khi tỉnh lại, tôi thấy mình đang nằm trên giường. Dưới lầu vang lên những tiếng xôn xao. Tôi nhoài người ra nhìn, bên dưới có rất nhiều xe cảnh sát và đám đông vây quanh.

Ông lão 501 khi chạy bộ đêm đã tranh cãi với người khác dẫn đến nhồi máu cơ tim mà chết. Gã chồng 202 đêm qua đi tiếp khách, say rượu lái xe gây tai nạn nghiêm trọng, chấn thương ngực bụng dẫn đến ngạt thở tử vong. Còn gã béo 101 khi đang làm việc ở xưởng do thao tác sai sót đã bị máy cắt đứt cả hai tay.

Cả ba người họ đều ứng với những chuyện đã xảy ra trong ký ức tối qua. Vì vậy, tôi hiểu rằng chuyện đêm qua không phải là mơ, hay nói cách khác, đó chính là nhân quả luân hồi trong cõi u minh.

Chỉ trong một đêm, hai người chết, một người trọng thương, tòa nhà này nói riêng và cả khu chung cư nói chung bị rớt giá thê thảm, cư dân lũ lượt dọn đi. Tôi gặp hai mẹ con 302 ở cầu thang, đứa bé được mẹ ôm trong lòng với vẻ mặt ngây dại, không còn thấy nét ngang ngược nghịch ngợm ngày nào. Người mẹ liếc nhìn tôi một cái rồi vội vã tránh đi. Tôi nghĩ, chị ta chắc cũng chẳng bao giờ muốn nhớ lại chuyện đêm qua nữa.

Tôi đóng cửa tiệm mì, dựa theo thông tin trong hồ sơ nhân viên trước đây để tìm về quê cũ của cô gái. Từ miệng người thân của cô, tôi hỏi được địa chỉ phần mộ. Tôi bưng một bát mì do chính tay mình nấu đến trước mộ cô.

Ngôi mộ rất nhỏ, trên bia đá thậm chí không có lấy một tấm ảnh. Tôi đặt bát mì xuống.

“Nói đi cũng phải nói lại, cô đã nấu bao nhiêu bát mì cho tiệm của tôi, vậy mà tôi vẫn chưa từng nấu bát mì nào cho cô ăn cả. Xin lỗi nhé, hôm nay mời cô ăn mì.”

Bất chợt một cơn gió lớn thổi qua, bát mì bị phủ lên một lớp bụi đất, cứ như thể cô ấy đã thực sự dùng bữa rồi vậy.

Giống như cô ấy đã đến nhân gian một chuyến, cuối cùng cũng chỉ như một làn gió nhẹ thoảng qua, rồi lại khoác lên mình một lớp bụi trần, nằm lại nghìn thu dưới lòng đất.

Không còn thanh âm nào nữa.


Nếu bạn thấy bản dịch này dễ đọc và có chút rung động, bạn có thể ủng hộ mình một ly cà phê nhỏ để mình có thêm động lực dịch tiếp và duy trì trang web hoạt động nhé
            ☕ Ủng hộ mình qua MoMo ❤️

Comments

No comments yet. Why don’t you start the discussion?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *