[Mô phỏng phạm tội] Chương 51: Tiền Xán

[Mô phỏng phạm tội] Chương 51: Tiền Xán

Diệp Tang Tang thấy rất lạ, Tần Hà không về nhà mà nhà họ Tần không báo cảnh sát ngay hôm qua à? Thông thường con cái không về nhà thì phải báo ngay chứ?

Đó là suy nghĩ của người bình thường, nhất là khi một cô gái mất tích. Thực tế, phía cảnh sát không bắt buộc phải đợi đủ 24 giờ mới tiếp nhận trình báo mất tích. Nhà họ Tần hoàn toàn có thể yêu cầu họ vào cuộc tìm kiếm ngay lập tức. Cô nhanh chóng có được câu trả lời cho thắc mắc này.

Bởi vì nhà họ Tần quá tự tin. Họ phát hiện Tần Hà mất tích từ buổi chiều nhưng những gia đình giàu có này luôn tự tin rằng thế lực của mình đã ăn sâu bén rễ, ảnh hưởng rất lớn ở địa phương. Họ cho rằng chỉ cần dựa vào thực lực của mình là có thể nhanh chóng tìm thấy con gái.

Không ngờ qua một đêm vẫn không có tin tức gì. Điện thoại Tần Hà không liên lạc được, hỏi nhà họ Chu và hai nhà kia thì đều nói chiều qua sau khi nghe điện thoại xong cô ta đã rời đi. Nhà họ Tần đã chuẩn bị sẵn tâm lý để nhận tin nhắn tống tiền hay bắt cóc nhưng cả buổi sáng vẫn im hơi lặng tiếng.

Cuối cùng đến buổi chiều, mẹ của Tần Hà không thể chờ thêm được nữa nên đã báo cảnh sát, bất chấp sự ngăn cản của gia đình. Nhà họ Tần rất tức giận vì việc này sẽ ảnh hưởng xấu đến công ty nhà mình.

Thực tế đã chứng minh, cái gọi là thế lực “ăn sâu bén rễ” của bọn họ chẳng có tác dụng gì. Người mà họ không tìm ra, cảnh sát lại nhanh chóng lần ra được.

Sau khi kiểm tra camera giám sát gần con hẻm nơi Tần Hà biến mất và tiến hành tìm kiếm trên diện rộng, họ đã phát hiện thi thể của cô ta ở sâu bên trong hẻm. Cô ta bị sát hại dã man, thủ đoạn vô cùng tàn bạo.

Sức ảnh hưởng của nhà họ Tần khá lớn nên cảnh sát lập tức mở cuộc điều tra. Diệp Tang Tang để ý thấy khi tin tức này truyền về trường, tên béo Lưu Nhiên trở nên bất an, ngồi phía sau cô mà người cứ run cầm cập không ngừng. Cô còn tưởng cậu ta mắc bệnh Parkinson đến nơi rồi.

Dù sao cũng chỉ là học sinh mười bốn, mười lăm tuổi, căn bản không giấu nổi chuyện. Nhưng bản tính độc ác thì vẫn có đó. Lưu Nhiên là kẻ vừa nhạy cảm vừa tự ti, nếu không cậu ta đã chẳng định dựa vào việc bắt nạt Diệp Tang Tang để tìm kiếm cảm giác tồn tại.

Ngày hôm qua Diệp Tang Tang chắc chắn rằng khi cậu ta thấy Tần Hà cầu cứu, cậu ta sẽ không tiến lên, cũng không ngăn cản. Bởi vì với những gì vừa trải qua, trừ khi là thánh nhân, nếu không thì chẳng ai dám mạo hiểm đi cứu kẻ vừa nhục mạ mình. Sự độc ác của cậu ta nằm ở chỗ đã giấu nhẹm chuyện này từ đầu đến cuối, giả vờ như chưa từng nhìn thấy cảnh tượng đó. Không phải vì sợ bị trả thù, mà đơn giản là không muốn nói, cậu ta muốn nhìn ả chết đi mà không có ai nhặt xác.

Diệp Tang Tang đang cân nhắc xem cậu ta có thể chịu đựng được bao nhiêu câu hỏi của cảnh sát trước khi khai ra tất cả. Cảnh sát chắc chắn sẽ tìm đến cậu ta vì trong con hẻm đầy rẫy dấu vết của cậu ta, thậm chí là cả dấu vân tay. Đó chính là nguồn cơn dẫn đến sự hoảng loạn của Lưu Nhiên.

Quả nhiên, chuông tan học vừa reo, khi đám đông học sinh còn chưa kịp rời đi thì cảnh sát đã đứng sẵn ở cửa lớp. Nhiều học sinh còn chưa kịp phản ứng, Lưu Nhiên ngồi phía sau thoáng nhìn thấy cảnh sát đã vứt thẳng cặp sách xuống rồi hoảng loạn lao vụt về phía cửa sau. Tình huống này kết hợp với những thông tin đã biết, hai viên cảnh sát liếc nhau một cái rồi lập tức đuổi theo. Họ tóm gọn Lưu Nhiên khi cậu ta mới chạy khỏi lớp được hơn mười mét.

Diệp Tang Tang thầm cảm thán về tố chất tâm lý này. Cô đã đánh giá cậu ta quá cao; cậu ta đơn thuần chỉ là vừa ngu vừa độc. Thậm chí còn chưa cần cảnh sát tra hỏi, cậu ta đã có thể tự khai sạch sành sanh.

Cô đóng vai một quần chúng hóng chuyện, tò mò nhìn qua cửa kính lớp học cảnh người ta áp giải Lưu Nhiên rời khỏi trường.

[ Hả? Vì sao nó phải chạy? Làm tôi suýt tưởng nó là hung thủ thật đấy. ]

[ Chắc là chột dạ và nhát gan thôi, một số người gặp chuyện này sẽ theo bản năng bỏ chạy để né tránh nguy hiểm. ]

[ Cười chết mất, vừa nãy mấy anh cảnh sát còn trợn tròn mắt ngạc nhiên kia kìa. ]

Từ việc Lưu Nhiên đột ngột bỏ chạy đến khi nhanh chóng bị bắt, cộng thêm việc người bắt là cảnh sát, những học sinh còn lại trong lớp bắt đầu bàn tán xôn xao.

“Nó giết Tần Hà à? Chỉ vì hôm qua bị mắng?”

“Cảnh sát vừa tới đã chạy, tao thấy chắc chắn là nó giết người rồi.”

“Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong! Không ngờ chỉ vì bị mắng mấy câu với bị dội ly trà sữa mà đã đi giết người.”

Cảnh sát còn chưa thẩm vấn mà nhiều người đã gán tội danh giết người cho Lưu Nhiên. Ngược lại chẳng ai để ý hay mảy may nghi ngờ đến hung thủ thực sự là Diệp Tang Tang. Có lẽ vì cô quá yếu đuối, bị bắt nạt hơn hai năm trời mà vẫn âm thầm chịu đựng nên chúng cho rằng cô sẽ mãi nhẫn nhịn như thế.

Nghe những lời bàn tán đó, Diệp Tang Tang thản nhiên dời mắt, tiếp tục dọn dẹp sách vở. Nhưng cô vẫn cảm nhận được có một ánh mắt đang dán chặt lên người mình. Ánh nhìn ấy đến từ phía trước bên phải, song khi cô đứng dậy chuẩn bị rời đi thì lại biến mất. Cô cũng không bận tâm, giả vờ như không hề hay biết. Cô thong thả bước đi trên đường về nhà, tận hưởng chút yên tĩnh ngắn ngủi. Cô biết rõ cảnh sát sẽ không kết luận Lưu Nhiên là hung thủ. Chỉ cần cậu ta khai ra và cảnh sát đối chiếu lại lời khai, họ sẽ lập tức tìm đến cô. Đơn giản là vì không chỉ Lưu Nhiên có động cơ giết người mà một nạn nhân bị bạo lực học đường trong thời gian dài như cô cũng có động cơ cực kỳ lớn. Dù cảnh sát không có chứng cứ về việc cô bị bắt nạt thì cũng có thể biết được chuyện này từ miệng của Lưu Nhiên. Cô đoán là sẽ không lâu nữa đâu.

Diệp Tang Tang về nhà, lặng lẽ làm bài tập. Đúng như dự đoán, khi bài mới làm được một nửa thì chuông cửa nhà họ Lâm vang lên. Kiều Phượng đang ngồi trên ghế sô pha, nghe thấy liền đứng dậy mở cửa. Thấy hai viên cảnh sát đứng bên ngoài, bà ta sững người hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Đương nhiên, bà ta đã ý thức được mục đích họ đến đây.

“Chào bà, chúng tôi muốn hỏi con gái bà một vài câu liên quan đến cái chết của Tần Hà.” Cảnh sát xuất trình thẻ ngành và thông báo mục đích.

Kiều Phượng nở nụ cười hòa nhã, mời cảnh sát vào nhà. Bà ta trông giống như một người mẹ dịu dàng, có giáo dục, không bao giờ lớn tiếng với ai. Sau khi mời họ ngồi và rót trà, bà ta mới nói: “Con bé đang làm bài tập, để tôi gọi nó ra.” Hai viên cảnh sát gật đầu.

Diệp Tang Tang đã nghe thấy động tĩnh ở phòng khách nên khi Kiều Phượng bước vào cô liền quay đầu lại. Nghe mẹ nói xong, cô đứng dậy đi ra ngoài với dáng vẻ ngoan ngoãn xen lẫn chút sợ sệt. Vai hơi rụt lại, đầu vô thức cúi thấp, cô ngồi khép nép trên ghế sofa trong phòng khách.

“Chú cảnh sát, các chú tìm cháu có việc gì ạ?” Diệp Tang Tang rụt rè hỏi.

Kiều Phượng đứng bên cạnh nói đỡ: “Con bé này lúc nào cũng thế, chúng tôi dạy bảo bao nhiêu lần rồi mà nó vẫn vậy, các anh đừng để ý.”

Rõ ràng, đây không phải là lời bênh vực cho Diệp Tang Tang mà là cách phủi sạch trách nhiệm. Ý bà ta rất rõ: sự rụt rè sợ sệt này không liên quan đến mình, do con gái không chịu nghe lời dạy bảo.

Cảnh sát lắc đầu tỏ vẻ không ngại, mở sổ tay và bắt đầu hỏi chuyện Diệp Tang Tang.

“Đừng sợ, chúng tôi đến vì chuyện của bạn cùng lớp cháu, Tần Hà. Chúng tôi muốn hỏi, chiều qua sau khi cùng Tần Hà rời khỏi trường, cháu có về nhà ngay không? Có đi đâu khác không?”

Diệp Tang Tang vừa mở miệng định trả lời thì bị Kiều Phượng ngắt lời: “Đúng vậy, nó ở nhà suốt mà. Hôm qua lúc tôi về đã thấy con bé làm được hơn nửa bài tập rồi.”

“Chúng tôi đang hỏi cháu Lâm Anh mà!” Viên cảnh sát nhìn Kiều Phượng bằng ánh mắt sắc bén.

Diệp Tang Tang rụt cổ lại nói: “Đúng như mẹ cháu nói, cháu về nhà ngay ạ. Cháu thấy có vẻ trời sắp mưa to nên đi rất nhanh.”

Viên cảnh sát khẽ gật đầu, điều này khớp với những gì họ thấy trên camera giám sát. Viên cảnh sát còn lại hỏi tiếp: “Vậy cháu có chú ý đến bạn Tần Hà làm gì không?”

Diệp Tang Tang tái mặt, lắc đầu lia lịa.

“Vậy cháu có thể nói cho chúng tôi biết, vì sao các cháu lại ở lại trường lâu như vậy không?” Người cảnh sát hỏi thẳng vào vấn đề.

Phía nhà trường cho biết họ không nắm rõ tình hình, cũng không có camera giám sát, nên cảnh sát muốn biết cụ thể những gì đã xảy ra trong trường. Tuy Lưu Nhiên có nhắc đến chuyện bị bắt nạt, nhưng khi nói đến một số chi tiết thì lại ấp úng, không rõ ràng.

Sắc mặt Diệp Tang Tang càng trở nên trắng bệch. Vốn đã thoa phấn, lúc này lại càng trắng đến đáng sợ. Nhưng cô vẫn cố gượng, ra sức lắc đầu, trong mắt lộ rõ vẻ sợ hãi và kinh hoàng.

Viên cảnh sát bên trái tiếp tục hỏi: “Giữa các cháu có xảy ra chuyện gì không vui không?”

“Dạ… không có…”

Cảm nhận được ánh nhìn chằm chằm của Kiều Phượng, Diệp Tang Tang lắp bắp đáp.

Chỉ cần nhìn qua cũng biết Diệp Tang Tang đang che giấu điều gì đó. Nhưng cảnh sát không thể truy hỏi sâu hơn vì chuyện này không liên quan trực tiếp đến việc phá án.

Vì vậy, viên cảnh sát bên phải chuyển sang hỏi:

“Sau khi về nhà, cháu có ra ngoài nữa không?”

Diệp Tang Tang lắc đầu, tỏ ý là không.

Bởi theo camera giám sát, trước khi Tần Hà đi đến đầu hẻm và biến mất khỏi tầm quay, cô đã gần về đến nhà rồi.

Cảnh sát hỏi thêm vài câu nữa rồi ra về. Ánh mắt Diệp Tang Tang dõi theo bóng dáng họ rời đi. Sau khi đóng cửa, Kiều Phượng nhìn Diệp Tang Tang và nói: “Có những lời không nên nói thì đừng nói, con hiểu chứ?”

“Con biết rồi mẹ, con có thể đi làm bài tập không ạ?” Diệp Tang Tang ngoan ngoãn gật đầu rồi hỏi lại.

Kiều Phượng mỉm cười hài lòng, đưa tay vỗ nhẹ vào vai Diệp Tang Tang một cách tự nhiên: “Đi đi!”

Diệp Tang Tang bị chạm vào thì khẽ rùng mình rụt người lại theo bản năng. Kiều Phượng dường như không hề để ý, quay người đi thẳng vào bếp.

[ Bà mẹ này đúng là chẳng phải hạng tốt lành gì, mẹ người ta thấy con bị bạo lực học đường thì chỉ sợ người khác không biết, còn bà ta lại muốn che đậy cho kẻ thủ ác.]

[ Không hiểu sao tôi cứ thấy thái độ này có gì đó rất kỳ lạ.]

[ Vừa rồi vỗ vai chị Tang rõ ràng bà ta có nhận ra nhưng lại chẳng thèm để ý, đúng là ai cũng có thể làm cha mẹ được! ]

Khán giả trong phòng livestream chứng kiến cảnh này thì tức nổ đom đóm mắt, nhất là khi nghĩ đến đây là chuyện có thật ngoài đời thì lại càng giận hơn. Họ thật sự không tài nào hiểu nổi loại cha mẹ này, tại sao có thể ngó lơ mọi chuyện như vậy.

Diệp Tang Tang thì chẳng có cảm giác gì, có lẽ vì ông bố ngoài đời của cô cũng cùng một đức tính như thế. Nói cho cùng, chính là không có tình thương.

Cô quay về phòng tiếp tục làm bài tập. Vừa làm, cô vừa suy nghĩ xem cảnh sát có tìm ra hung thủ là mình hay không cũng như nhà trường sẽ xử lý chuyện bạo lực học đường ra sao. Thái độ của cảnh sát hôm nay cho thấy rõ ràng là họ không lấy được video giám sát từ phía nhà trường. Không biết là camera thật sự hỏng hay chỉ là một lời nói dối.

Trong lớp thì còn đỡ. Hôm qua tham gia bắt nạt Lưu Nhiên chỉ có Tần Hà và một nữ sinh khác. Nhưng ở nhà thi đấu bóng rổ thì lại khác, ngoài Tần Hà còn có thêm một nam, một nữ và cả Chu Thanh Việt, người tuyệt đối không thể bị phát hiện là có liên quan.

Có lẽ ngay khi thi thể của Tần Hà được tìm thấy, toàn bộ đoạn ghi hình liên quan đến việc cô bị bắt nạt đã bị nhà trường xóa sạch. Chỉ cần nói với bên ngoài rằng camera đang hỏng hoặc bảo trì, cảnh sát cũng chẳng thể làm gì. Trong mắt nhà trường và nhà họ Chu, Chu Thanh Việt tuyệt đối không được phép xảy ra chuyện.

Còn Lưu Nhiên, cậu ta cũng không ngu đến mức khai hết mọi thứ. Cảnh sát không hỏi ra được gì, lại không thể làm gì với trẻ vị thành niên, cuối cùng chỉ có thể thả người sau khi xác nhận cậu ta không liên quan, chỉ nhìn thấy bóng lưng hung thủ.

Nghĩ đến đây, Diệp Tang Tang dừng bút.

Có lẽ cậu ta sắp phải đối mặt với sự trả thù từ ba người kia rồi. Dù người không phải do cậu ta giết, nhưng không cứu cũng là một loại “tội”. Thậm chí, không chỉ nhóm đó mà cả bạn học trong lớp cũng sẽ chủ động xa lánh cậu ta để tránh liên lụy.

Mấy người đó trả thù cũng không phải vì Tần Hà quan trọng đến mức nào mà chỉ là nếu không làm gì thì “nhóm” của chúng sẽ trông không đủ đoàn kết.

Còn chuyện của Tô Dương, cảnh sát thậm chí còn chưa hề hay biết. Ngày mai, thi thể của cậu ta sẽ bị hỏa táng.

Khi ngày hôm sau cận kề, Diệp Tang Tang đăng xuất khỏi trò chơi.

Quá trình phục hồi chức năng đầy đau đớn lại bắt đầu. Đồng thời, lợi ích của việc đổi bác sĩ cũng dần thể hiện. Tác dụng phụ của thuốc giảm bớt, đầu óc cô trở nên linh hoạt hơn dù vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo. Trương Tĩnh Duyệt vẫn cho cô uống thuốc, nhưng từ ba lần mỗi ngày giảm xuống còn một lần. Thời gian thăm khám và trò chuyện cũng tăng lên.

Phục hồi chức năng là một quá trình cực kỳ gian khổ. Diệp Tang Tang từng bước tập đi, phải liên tục bám vào vật xung quanh để di chuyển, ép đôi chân học lại cách bước đi. Sau hai tiếng đồng hồ, dù thể lực của cô vượt trội thì vẫn mệt đến mức thở dốc.

Kết thúc buổi tập, cô quay về phòng tắm rửa rồi nghỉ ngơi. Chờ cô lên giường, bác sĩ vật lý trị liệu đến xoa bóp vùng chân cho cô để củng cố hiệu quả phục hồi.

Chiếc điện thoại đặt trên tủ bỗng rung lên.

Cô cầm lên xem, đáy mắt thoáng qua một tia u ám. Đó là tin nhắn từ ông bố “thân yêu” của cô. Có lẽ vì mấy ngày trước cô đã đánh Diệp Triết nên ông ta không dám gọi điện mà chuyển sang nhắn tin.

Nội dung rất đơn giản: đòi tiền.

Qua lời ông ta, cô mới biết mình đã tích lũy được một khoản tiền ủng hộ rất lớn từ livestream Tinh Hoàn – ước chừng tám triệu tệ. Diệp Tang Tang có chút bất ngờ , cô nhớ mình chơi game chưa đầy nửa tháng mà đã tích được số tiền lớn thế này sao?

Nhưng mà, người này thiếu tiền đến mức đó à?

Cô cầm điện thoại, trả lời thẳng: “Nếu ông định đi ăn xin thì tôi có thể cho ông một hai trăm. Đến lúc ông chết, tôi cũng sẽ bỏ tiền mua cho ông một mảnh đất, không để tro cốt của ông phải trôi dạt khắp nơi.”

Bên kia lập tức im bặt. Có lẽ vì không dám gọi điện cho cô nên ông ta trực tiếp giả chết luôn. Đã thiếu tiền như vậy thì nên càng thiếu mới tốt.

Cô nhắn tin cho luật sư, yêu cầu đẩy nhanh tiến độ xử lý trước đợt giải ngân tín thác tiếp theo.

Luật sư trả lời rất nhanh:

“Tôi cũng đang nghĩ vậy, cứ yên tâm.”

Đặt điện thoại xuống, Diệp Tang Tang nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc.

Buổi chiều, cô đọc sách rồi ra ngoài đi dạo.

Sau bữa tối, cô đeo vòng cổ và vào trò chơi.

Sau khi đăng nhập, cô không bắt đầu ngay mà nhắn với khán giả rằng không cần tặng quà nữa.

Cô đã xem qua, quyền livestream của Tinh Hoàn bắt buộc phải bật chức năng tặng quà vì có bảng xếp hạng riêng. Họ cần kiểm tra khả năng chịu tải của hệ thống khi lượng quà tăng đột biến.

“Hồ Sơ Tội Phạm” được liên kết trực tiếp với nền tảng này. Sau khi thử nghiệm kết thúc và thiết bị được bán ra, người dùng đều có thể bật chế độ livestream tương tự. Khi đó, lượng dữ liệu đổ về sẽ cực lớn, số kênh cần xử lý cũng tăng vọt nên hiện tại họ buộc phải dùng dữ liệu thử nghiệm để chuẩn bị, tránh tình trạng sập máy chủ ngay khi mở.

Diệp Tang Tang chỉ có thể nhắc mọi người đừng tặng quà. Khi game chính thức ra mắt, cô sẽ hoàn lại toàn bộ. Dù sao thì cô cũng không thiếu tiền. Tiện thể khiến ông bố đang đòi tiền kia tức nghẹn một phen.

Nếu ông ta biết cô trả lại tiền, e rằng sẽ tức đến mấy ngày ăn không ngon mất.

Nghĩ vậy, cô ghi nhớ chuyện này rồi tiếp tục trò chơi.

Diệp Tang Tang không tua nhanh thời gian mà đứng ngoài quan sát toàn bộ quá trình Lưu Nhiên bị bắt nạt. Không phải vì cô muốn xem kịch, mà là từ thủ đoạn của những kẻ này cô có thể thấp thoáng nhìn thấy toàn bộ những gì Lâm Anh từng trải qua.

Ngoài cô lập, nhục mạ, mỉa mai và cố tình gây khó dễ, điều khiến cô ấn tượng sâu sắc nhất là việc Lưu Nhiên bị chụp ảnh khỏa thân, chỉ để chế giễu những lớp mỡ trắng bệch trên cơ thể cậu ta. Đối với Lưu Nhiên, đòn này gần như mang tính hủy diệt. Trong mắt cậu ta đã bắt đầu lộ ra dấu hiệu sụp đổ.

Diệp Tang Tang vẫn còn nhớ lời của Tô Dương, những bức ảnh như vậy của cô cũng nằm trong tay đám người này. Chỉ là sau từng ấy chuyện xảy ra, không biết hiện giờ chúng đang nằm trong tay ai. Kẻ cầm đầu bắt nạt Lưu Nhiên là nam sinh tên Tiền Xán, còn Chung Đồng Tâm chỉ đóng vai trò phụ.

Mà mục tiêu tiếp theo của Diệp Tang Tang chính là Tiền Xán. So với Tần Hà, thủ đoạn của Lâm Anh dành cho cậu ta tàn nhẫn hơn hẳn. Theo phần giới thiệu nhiệm vụ, Tiền Xán bị tra tấn thân thể, còn bị ép phải livestream trên trang web ẩn quá trình bị cắt bỏ bộ phận sinh dục cực kỳ máu me và tàn nhẫn. Điều đó cũng cho thấy nỗi hận thù cực lớn của Lâm Anh đối với cậu ta.

Sau khi xem xong tư liệu vụ án, Diệp Tang Tang đoán những bức ảnh nhạy cảm có lẽ đang nằm ở chỗ Tiền Xán. Và rất có khả năng Lâm Anh đã từng bị cậu ta xâm hại. Đây là suy luận của Diệp Tang Tang dựa trên mức độ và thủ đoạn ra tay. Hơn nữa, trong những vụ bạo lực học đường nhắm vào nữ sinh, khi kẻ thủ ác hoàn toàn áp đảo, nạn nhân không có khả năng chống trả, rất có thể sẽ kèm theo những hành vi đồi bại như vậy.

Diệp Tang Tang không thắc mắc vì sao Lâm Anh không nói ra, bởi nhiều khi nói ra cũng chẳng thay đổi được gì, ngược lại còn bị nhục mạ tàn nhẫn hơn, cô bé không thể chịu đựng nổi sự tuyệt vọng đó.

“Đúng là một đứa trẻ đáng thương”, cô thầm cảm thán trong lòng.

Cô có chút đồng cảm. Tuy bản thân cô cũng từng trải qua bạo lực học đường như bị hành hung, bạo lực tinh thần, bị cô lập… nhưng cô là người có cảm xúc rất thấp, sẽ không vì những điều này mà thấy cảm đau khổ. Lâm Anh thì khác, cô bé là một học sinh lớp chín bình thường, biết đau khổ khi bị cô lập, buồn bã trước sự lạnh nhạt của mọi người, đớn đau khi bị tra tấn và sẽ sụp đổ trước sự thờ ơ, trách móc của cha mẹ. Lâm Anh như một chiếc thuyền nan nhỏ bé, mỏng manh đến mức chỉ cần một con sóng nhỏ cũng đủ khiến cô  bé chìm xuống đáy nước. Sự bùng nổ chính là con đường cùng, là cách lấy lại công bằng và cũng sự cứu rỗi cuối cùng cô bé dành cho bản thân mình. Bởi vì cô bé hiểu rất rõ rằng mình đã không còn cứu vãn được nữa.

Diệp Tang Tang khác cô bé ở chỗ cô không cảm nhận được những điều ấy. Cảm xúc quá ít khiến cô gần như tách biệt khỏi thế giới xung quanh, vì thế dù biết đó là nỗi đau, cô cũng không thật sự cảm thấy đau khổ.

Cô vươn tay ra, nhìn về phía Tiền Xán đang ngồi cách mình xa nhất. Ở góc khuất tầm nhìn của giáo viên, cậu ta đang cúi đầu xem thứ gì đó trong ngăn bàn, khóe môi nhếch lên, đáy mắt là dục vọng vẩn đục.

[  Đây là ở trường học mà! Kiêu ngạo vậy sao? ]

[ Lầu trên ơi, mấy chuyện xảy ra trước đó cũng là ở trường học, mấy giáo viên này cũng có dám quản đâu. ]

[ Đúng thế, ở trường học mấy đứa này muốn làm gì thì làm. Khi cảnh sát biết có tình trạng bạo lực học đường nhưng không hỏi giáo viên mà chỉ hỏi mỗi chị Tang là tôi biết ngay những người đó không biết cụ thể chuyện gì đã xảy ra ở trường. ]

Khán giả trong phòng livestream vừa thấy biểu cảm đó cũng suy đoán giống Diệp Tang Tang. Nhưng những gì họ biết vẫn ít hơn cô một chút; chẳng hạn như khi Diệp Tang Tang dời ánh mắt đi, cô cảm nhận được ánh nhìn của đối phương. Cô đoán thứ cậu ta đang xem có lẽ là video và ảnh chụp của Lâm Anh.

Cô bình thản nghe giáo viên giảng bài như thể không hay biết gì, ngòi bút trong tay cũng không ngừng viết vẽ gì đó. Ngay khi sắp tan học, Lưu Nhiên ngồi sau lưng Diệp Tang Tang đột nhiên đẩy mạnh ghế đứng phắt dậy. Giây tiếp theo, cậu ta lao đến chỗ Chung Đồng Tâm, vung tay đấm liên tiếp một cách điên cuồng. Cả lớp lập tức hỗn loạn, không ít người bị cảnh tượng này làm cho khiếp sợ mà kêu thét lên, vội lùi lại để né tránh Lưu Nhiên.

“Mày mới là lợn! Mày đáng chết! Mày đáng chết! Cả lũ rác rưởi chúng mày đều đáng chết! Đi chết hết đi!”

Mắt cậu ta đỏ ngầu, không ngừng đấm vào Chung Đồng Tâm, miệng gào thét chửi rủa. Chung Đồng Tâm hét chói tai, miệng luôn mồm kêu mình vô tội, hỏi tại sao lại đánh cô ta. Giáo viên là một thầy giáo nam, vội vàng lao xuống để can ngăn. Tiếc là thầy không cản nổi người đang trong cơn bạo nộ, Lưu Nhiên vẫn tiếp tục đánh.

Ánh mắt Diệp Tang Tang lướt qua những cuốn sách ướt sũng của cậu ta, mặt bàn ghế đầy vết bẩn thỉu và cả những mẩu giấy nhỏ nhăn nhúm được mở ra. Những lời nhục mạ trên mẩu giấy đập thẳng vào mắt cô, y hệt như cô từng bị đối xử trước đây. Chỉ là mới vài ngày cậu ta đã không chịu nổi mà ra tay.

Thầy giáo thấy tình hình bất ổn đã vội gọi thêm các nam sinh khác vào kéo người ra. Lưu Nhiên nhanh chóng bị tách khỏi Chung Đồng Tâm, buổi học cũng không thể tiếp tục được nữa, cả hai đều bị mời lên văn phòng. Diệp Tang Tang biết chuyện này Lưu Nhiên chắc chắn sẽ là người chịu thiệt. Không chỉ vì hành vi đánh người mà còn vì nhà họ Chung cũng là một trong những cổ đông của trường, gia thế chỉ kém nhà họ Tần một chút.

Quả nhiên, một lát sau bạn cùng bàn của Chung Đồng Tâm rời đi còn Chung Đồng Tâm thì thong dong quay trở lại chỗ ngồi của mình.

Cô ta khẽ chạm vào vết bầm tím ở khóe mắt của mình, miệng xuýt xoa một tiếng vì đau đớn.

Thấy những người xung quanh đang lén lút nhìn mình, ả hung hăng nói: “Lưu Nhiên sẽ phải chuyển trường khỏi cái thành phố này, nếu không tao sẽ khiến cả nhà nó không sống nổi ở cái đất này nữa! Đứa nào dám can đảm khiêu khích tao thì cứ nhìn nó mà làm gương!”

Kết quả xử lý cuối cùng là Lưu Nhiên bị kỷ luật nặng và buộc phải chuyển trường, còn người bạn cùng bàn của Chung Đồng Tâm vì viết giấy nhục mạ người khác nên cũng bị kỷ luật nặng.

Trong giờ giải lao, bố mẹ Lưu Nhiên đã dẫn cậu ta đến xin lỗi, hy vọng Chung Đồng Tâm có thể bỏ qua chuyện này. Qua lời họ nói, cả hai đã bị công ty nơi mình làm việc sa thải.

Chung Đồng Tâm bắt Lưu Nhiên quỳ xuống xin lỗi. Bố mẹ cậu ra bèn ấn đầu ép cậu ta quỳ xuống. Khuôn mặt Lưu Nhiên đờ đẫn xen lẫn tuyệt vọng, bị bố mẹ dẫn đi.

[ Quá chân thực, căn bản là chẳng ai dám chọc vào bọn chúng. ]

[ Chung Đồng Tâm còn có cả kẻ thế tội nữa kìa. ]

[ Tất nhiên Lưu Nhiên không đáng để đồng tình, nhưng Chung Đồng Tâm thật sự quá đáng ghét, đi bắt nạt người khác mà vẫn có thể thoát tội an toàn được. Tôi đã hiểu vì sao Lâm Anh lại hoàn toàn bất lực… ]

Vì đã sớm đoán được kết quả nên Diệp Tang Tang không hề cảm thấy bất ngờ. Tuy nhiên cô cũng nhận được ánh mắt cảnh cáo từ Chung Đồng Tâm, hiển nhiên là cô ta nhớ lại chuyện Diệp Tang Tang từng cắn Tần Hà.

Diệp Tang Tang lặng lẽ cúi đầu, lén liếc nhìn Tiền Xán.

Mấy ngày nay vụ án của Tần Hà vẫn không có tiến triển gì. Cảnh sát vẫn luôn theo dõi bên ngoài trường học nên chưa tìm được manh mối nào. Thực ra phá án cũng cần thời gian, vài ngày không có tiến triển là chuyện hết sức bình thường. Nhẩm tính thời gian, chỉ còn một ngày nữa là cô có thể ra tay rồi.

Tiền Xán chắc cũng sắp không nhịn nổi nữa.

Nhờ tua nhanh thời gian, mọi thứ trôi qua rất nhanh. Những vết thương trên người Diệp Tang Tang cũng đã đỡ hơn nhiều. Ngoại trừ vài chỗ vẫn còn đau âm ỉ, các vết bầm ở những nơi khác đã chuyển sang màu vàng nhạt.

Lần này địa điểm giết người không phải do Diệp Tang Tang chọn mà là Tiền Xán.

Vào ngày nghỉ thứ Bảy, Tiền Xán gửi tin nhắn cho Diệp Tang Tang bảo cô đến một nơi. Cậu ta nói đây là “nhiệm vụ”.

Diệp Tang Tang nhận được tin nhắn nhưng không định làm theo. Bằng chứng ngoại phạm lần này là camera giám sát sẽ cho thấy cô chưa từng rời khỏi nhà. Thực tế, cô đã để điện thoại ở nhà, cài chế độ im lặng và giả vờ như mình đang ngủ.

Cô lặng lẽ rời khỏi khu dân cư, gần như không gây ra bất kỳ động tĩnh nào.

Nhà của Kiều Phượng và Lâm Dự là một căn biệt thự nhỏ, được mua từ hơn chục năm trước khi họ vừa kết hôn. Nó nằm trong một khu dân cư khá lâu đời gần trường học, vì vậy việc né tránh camera để ra ngoài không quá khó. Tuy nhiên, muốn làm được thì phải rất rành đường. Điều này đã được ghi rõ trong tài liệu nên Diệp Tang Tang không cần bận tâm.

Điều quan trọng nhất là cô phải đảm bảo không bị lộ diện trước ống kính livestream của hệ thống, việc này đòi hỏi phải hết sức cẩn thận. Nếu bị phát hiện, vụ án đang tiến hành dở dang này coi như đổ sông đổ biển.

Trong lòng cô vừa có chút mong đợi lại vừa có chút phiền não, dù sao thì những gì đã bỏ ra trước đó cũng không ít.

Cô mang theo những món đồ đã chuẩn bị suốt hai ngày qua, khoác lên người chiếc áo mưa đen rộng thùng thình, đủ để che kín toàn thân. Men theo những con đường vòng vèo, cô mất nửa tiếng mới tới được studio ở vùng ngoại ô của Tiền Xán. Cũng may trường học không nằm ở trung tâm thành phố, nếu không thì e rằng cô không thể đi bộ tới đây.

Khu vực quanh đây gần như không có camera giám sát, ngay cả bên trong studio cũng vậy. Để tiện cho những việc mờ ám của mình, Tiền Xán hiển nhiên sẽ không lắp camera hay để lại bất kỳ bằng chứng nào, nếu không cậu ta chắc chắn sẽ gặp rắc rối. Điều này ngược lại lại tạo thuận lợi cho Diệp Tang Tang, không ai phát hiện cô bước vào, cũng không có camera quay được.

Toàn bộ khu vực này vốn là một công viên được cải tạo từ những nhà xưởng cũ, cỏ cây mọc um tùm. Những dãy nhà xưởng gạch đỏ quy mô lớn, trải qua bao thăng trầm, giờ đây lại trở thành một cảnh quan độc đáo.

Không gian trong khu công viên này rất yên tĩnh, gần như tách biệt với bên ngoài. Đặc biệt là studio của Tiền Xán còn nằm ở góc khuất hẻo lánh nhất.

Đeo đôi găng tay đã được lót dày thêm một chút, Diệp Tang Tang đẩy cửa thong thả bước vào.

Tiền Xán không nghe thấy tiếng bước chân, nhưng rất nhanh đã nghe thấy tiếng đóng cửa.

Căn phòng được phối ba màu đen, đỏ, xám, chất đầy đủ loại giá kệ xen lẫn những chậu cây xanh mang hơi hướm cổ điển. Ngay chính giữa phòng là một chiếc sofa quay lưng về phía cửa. Diệp Tang Tang bước vào, đập vào mắt là bóng lưng Tiền Xán đang ngồi trên ghế.

Nghe thấy động tĩnh phía sau, Tiền Xán không thèm quay đầu lại mà nói: “Vào nhà vệ sinh đi, tao chuẩn bị sẵn quần áo cho mày rồi.”

Diệp Tang Tang thong thả từng bước tiến đến bên cạnh cậu ta. Thấy phía sau không có phản ứng gì, cậu ta liền quay đầu lại.

Trước mắt cậu ta là một người đeo khẩu trang, toàn thân giấu kín trong chiếc áo mưa trùm đầu, đôi mắt đen lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào mình.

Cậu ta giật mình, toan bật dậy xoay người tấn công.

Diệp Tang Tang vươn tay, cánh tay lạnh lẽo siết ngang cổ cậu ta, hung hăng kéo giật về phía sau. Đây là kỹ thuật siết cổ cô từng dùng trước đây, thứ cần là kỹ năng, không phải sức mạnh. Hiệu quả thậm chí còn nhanh hơn thuốc mê, chỉ vài giây là đủ khiến người ta ngất đi trong chốc lát.

Những gì bài báo mà Lâm Anh từng tìm kiếm và tài liệu vụ án đều cho thấy cô bé cũng đã dùng đến cách này. Chỉ là đổi thành Diệp Tang Tang thực hiện thì có chút khác biệt. Cô cố ý để cậu ta nhìn thấy mình. Sự hoảng loạn và phản kháng ấy là thứ cô thích nhất.

Cô khẽ ngửa đầu, hàng mi rủ xuống che đi đôi mắt tràn đầy hưng phấn, lặng lẽ tận hưởng sự vùng vẫy của con mồi trong vòng tay mình. Tiền Xán bấu chặt vào ghế sofa, cố vươn tay ra cào cấu Diệp Tang Tang. Nhưng khi tay vừa chạm tới, lực siết đã phát huy tác dụng, cánh tay cậu ta mềm nhũn rơi xuống thành ghế.

Cô nới lỏng lực tay, đợi thêm mười mấy giây nữa, cậu ta tỉnh lại và tiếp tục vùng vẫy.

Dùng sức siết lại.

Cảm nhận sự giãy giụa.

Lại ngất xỉu.

Diệp Tang Tang đang say sưa tận hưởng sự giãy giụa bên bờ vực tuyệt vọng của cậu ta, giống hệt như cái vẻ mặt khoái trá của cậu ta lúc tận hưởng việc xem hình ảnh và video của Lâm Anh vậy.

[ Chị Tang… chị là số 1 trong lòng em ]

[ Cảm giác xem phó bản đầu tiên đã quay lại rồi đây. ]

[ Khóe miệng tôi nhếch lên rồi, nhưng tôi không nói đâu. Chị Tang của tôi diễn đỉnh thật, giả vờ yếu đuối nhút nhát để giết người, đúng là số một! ]

Dù lớp mosaic dày đặc trong trò chơi đã che khuất đi nhiều thứ ở cảnh giết người nhưng khán giả chỉ cần nhìn vào ánh mắt và động tác của Diệp Tang Tang là đã đủ cảm nhận được cái bầu không khí ấy.

Họ cảm thấy sảng khoái không phải vì hành vi giết người, mà vì những tổn thương Lâm Anh từng chịu đựng giờ đây đã được trả lại phần nào cho lũ cầm thú này. Ở thế giới thực, họ thừa biết rằng tìm đến pháp luật mới là con đường đúng đắn. Nhưng đây là chuyện đã xảy ra rồi, một vụ án đã được định tội và kết án, không ai có thể thay đổi. Vì vậy khi thấy kẻ ác chịu trừng phạt, họ vui mừng là điều dễ hiểu. Đây là một suy nghĩ rất đỗi tự nhiên đã ăn sâu trong tâm khảm mỗi người.

Trong trò chơi, Diệp Tang Tang tiếp tục tăng lực tay khiến thời gian hôn mê của Tiền Xán kéo dài hơn. Cô dọn dẹp chiếc bàn dài đủ chỗ cho hai người nằm ở phía bên kia studio rồi trói Tiền Xán lên đó.

Sau khi tỉnh lại, Tiền Xán không ngừng giãy dụa nhưng tay chân, thậm chí cả cổ của cậu ta đều đã bị tròng vào dây thừng. Mà mấy sợi dây thừng này Diệp Tang Tang cũng không phải tìm kiếm ở đâu xa, chúng có sẵn ở đây luôn.

Miệng cậu ta bị dán chặt bằng băng dính chuyên dụng trong phòng làm việc khiến cậu ta chỉ có thể phát ra những tiếng “ưm ưm”, dù có cố gằng dùng lưỡi đẩy như thế nào cùng không thể bung ra được.

“Chậc”

Diệp Tang Tang chặc lưỡi một tiếng. Nghe thấy giọng nói này, Tiền Xán giãy giụa càng kịch liệt hơn. Nếu không phải Diệp Tang Tang trói đủ chặt thì e rằng động tĩnh mà cậu ta gây ra lúc này chẳng khác nào đang đánh trống.

Cậu ta trợn mắt nhìn Diệp Tang Tang: “Ưm ưm… Lâm… Anh… mày…”

“Đừng tức giận, không phải là mày muốn tao hoàn thành nhiệm vụ à? Hôm nay mày định livestream cưỡng hiếp tao đúng không, thiết bị cũng chuẩn bị sẵn sàng hết rồi cơ đấy.” Diệp Tang Tang thong thả đi đến bên cạnh cậu ta, thờ ơ nói.

Tiền Xán bắt đầu điên cuồng lắc đầu phủ nhận, hy vọng Diệp Tang Tang sẽ mủi lòng mà tha cho cậu ta.

Diệp Tang Tang cũng lắc đầu: “Không được đâu, tao đã hứa với mày rồi thì phải cùng livestream với mày chứ.”

[ Cái này là chị Tang tự diễn chắc luôn ]

[ Hơi bị OOC rồi đấy chị Tang, nhưng mà tui thích ]

[ Hẳn là “cùng livestream” :))) ]

Diệp Tang Tang nói xong, liếc nhìn con dao trong tay rồi quay người vào phòng ngủ bê thiết bị livestream ra. Rèm cửa đã được Tiền Xán kéo kín mít từ lâu, huống chi đây còn là kính một chiều, ban ngày bên ngoài không nhìn được vào trong. Có thể nói về khoản riêng tư cậu ta thực sự đã làm rất tốt, rất thuận tiện cho hành động của Diệp Tang Tang.

Nhìn thiết bị livestream đặt ngay dưới chân mình cùng con dao trong tay Diệp Tang Tang, Tiền Xán giãy giụa càng dữ dội hơn nữa.

Diệp Tang Tang điều chỉnh vị trí vài lần, cuối cùng cũng cố định được góc quay mà cô chỉ bị lộ ra một chút xíu. Cô không biết tìm web ẩn nhưng hiển nhiên là Tiền Xán đã tìm sẵn rồi, cô chỉ cần dùng vân tay và khuôn mặt của Tiền Xán để mở khóa là được.

“Lần đầu tiên lên hình căng thẳng một chút là bình thường, nhớ rõ kêu thảm thiết vào thì người ta mới nhớ kỹ mày.” Diệp Tang Tang ân cần dặn dò.

Nói xong, Diệp Tang Tang bắt đầu cắt một số bộ phận trên người Tiền Xán, ví dụ như tay, Diệp Tang Tang đoán chừng là đôi tay này đã chạm vào Lâm Anh. Tiếp theo là mắt, cái miệng được để lại sau cùng. Rồi đến từng tấc, từng tấc da thịt trên cơ thể, những thứ cực kỳ dơ bẩn trong mắt Lâm Anh.

Từ hình ảnh hiện trường vụ án có thể thấy được lần này tâm lý của cô bé đã ổn định hơn so với lần trước nhiều, thủ pháp ra tay cũng lão luyện hơn hẳn.

Những tiếng gào rú nức nở bị đè nén liên tục vang lên trong phòng, cụ thể hóa nỗi đau đớn trên cơ thể của Tiền Xán. Loại băng dính tốt và dây thừng tốt mà cậu ta từng dùng trên người kẻ khác giờ đây lại được dùng trên chính người cậu ta, minh chứng rõ nét cho việc đôi khi mọi thứ trên đời này chính là một vòng tuần hoàn.

Khóe miệng dưới lớp khẩu trang của Diệp Tang Tang khẽ nhếch lên. Cô không nói một lời, đi đến bên cạnh bộ phận trọng yếu của đối phương.

Đúng lúc này, cửa phòng studio của Tiền Xán bị gõ vang.

“Cộc cộc cộc…”

Trong tài liệu ghi chép không hề nhắc đến chuyện này, chẳng lẽ là ngoài ý muốn hay là hiệu ứng cánh bướm? Hoặc là Lâm Anh cố ý không kể lại tình tiết xen ngang này.

Tất nhiên, người kích động nhất chính là Tiền Xán. Cậu ta dốc sức giãy giụa, phát ra âm thanh để cầu cứu.

Ngôi nhà rộng, lại cách âm tốt nên Diệp Tang Tang hoàn toàn không lo lắng. Cô thản nhiên lau vết máu trên con dao găm đang cầm lên người cậu ta rồi chậm rãi bước ra cửa.

Nếu người bên ngoài không chịu rời đi thì cô cũng không ngại giải quyết thêm một kẻ nữa, coi như làm lại từ đầu. Dù sao cô cũng rất tò mò người đến là ai.

Cô đứng trước cửa lắng nghe. Tiếng gõ “cộc cộc cộc” lại vang lên. Cánh cửa sắt khiến âm thanh trở nên khô và rõ, từng tiếng một đập thẳng vào tai.

Gõ một lúc, bên ngoài rơi vào im lặng.

Diệp Tang Tang nhìn thẳng vào cửa, trực giác của cô mách bảo người ngoài cửa vẫn chưa đi… Cô cứ cầm dao đứng ở đó, giằng co trong im lặng với người đứng sau cánh cửa.


Nếu bạn thấy bản dịch này dễ đọc và có chút rung động, bạn có thể ủng hộ mình một ly cà phê nhỏ để mình có thêm động lực dịch tiếp và duy trì trang web hoạt động nhé
            ☕ Ủng hộ mình qua MoMo ❤️

1 Comment

  1. plinh

    truyện hay quá luôn í, cảm ơn bạn dịch rất nhiều ạaaa, mong sớm ra chương mới

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *