[Mô phỏng phạm tội] Chương 48: Sa lưới

[Mô phỏng phạm tội] Chương 48: Sa lưới

Căn phòng bao riêng sang trọng rộng cả trăm mét vuông được trang hoàng lộng lẫy, vàng son rực rỡ. Trên bàn bày la liệt các loại rượu và thuốc lá đắt tiền, tiếng nâng ly cạn chén cười nói không ngớt.

Tuy nhiên, ánh đèn ở đây không hề sáng rõ, thậm chí còn cố tình để mờ ảo, bởi thứ ánh sáng lờ mờ ấy mang lại cho căn phòng thêm vài phần cảm giác riêng tư và buông thả.

Đây là phòng bao riêng của ông chủ Kim Hải Ngạn, cũng là địa điểm “tuyển chọn” bí mật mà rất ít người ở thành phố Viễn biết đến.

Cả tầng tám này, ngoại trừ những người có thiệp mời ra thì không một ai được phép bước chân vào. Thang máy nếu không quẹt tấm thẻ chuyên dụng thì nút bấm tầng tám sẽ không thể sáng đèn.

Tương truyền, ông chủ nơi này là một nhân vật “máu mặt” bậc nhất ở thành phố Viễn. Chỉ cần ông ta nói một tiếng, dù bạn là ai cũng có thể trở thành người có uy tín danh dự trong thành phố.

Cửa thang máy trải thảm đỏ sẫm mở ra. Một chiếc giày da đen bóng loáng bước ra ngay khoảnh khắc cửa mở. Chiếc quần tây âu phục sọc dọc màu xanh đậm phối cùng áo vest cùng màu khoác hờ, để lộ chiếc áo sơ mi đen tuyền bên trong.

Người đàn ông với cái bụng phệ đầy mỡ, cánh tay thô kệch vàng khè bóng nhẫy vươn ra, dứt khoát cởi áo khoác ném cho người bên cạnh.

“Tam Gia, người bên dưới báo cáo lại là ba tên theo dõi kia khai rằng đám cảnh sát đó chẳng moi được kết quả gì sất.” Người đàn ông bên cạnh cười nịnh nọt, cầm lấy chiếc áo, khom người đi theo người được gọi là Tam Gia.

Gương mặt Tam Gia đầy những thớ thịt ngang dọc và vài vết sẹo lồi lõm, phối hợp với đôi mắt tam giác tạo nên một dung mạo cực kỳ xấu xí và dữ tợn. Khi gã nhìn ai, người đó sẽ không tự chủ được mà run rẩy. Ví dụ như lúc này, gã liếc nhìn tên đàn em vừa nói: “Đám làm hình sự không phải bọn ăn chay đâu. Mày liệu mà làm cho tốt, nếu không tao ấn vào xi măng ném xuống biển đấy.”

“Dạ dạ dạ… em nhất định sẽ làm tốt ạ!” Tên đàn em cứng đờ người rồi lại lập tức tiếp tục nở nụ cười nịnh bợ.

Người đàn ông đẩy cửa phòng bao, trên mặt lộ ra nụ cười khoa trương.

“Mọi người nể mặt tôi quá, tôi cứ tưởng mọi người không đến chứ!” Gã dang rộng hai tay, ôm lấy hai cô gái xinh đẹp đang sà vào lòng, mắt nhìn lướt qua những người khác trong phòng bao.

Lúc này, trong phòng được đẩy vào vài tấm vách ngăn bằng kính. Đó là loại kính một chiều, tức là họ có thể nhìn thấy bên đối diện nhưng bên đối diện không thể nhìn thấy họ.

Đây là điểm đổi mới sáng tạo của tiệc tuyển chọn tháng này. Bọn chúng cảm thấy “Kế hoạch Hoa Đóa” vẫn quá gây chú ý nên đã âm thầm dùng danh nghĩa công ty tư nhân tài trợ lập ra “Kế hoạch Hướng Dương”. Mục tiêu chuyển từ học sinh cấp ba xuống học sinh cấp hai. Thao tác cũng kín kẽ hơn để tránh bị những người kia phát hiện.

Sau khi ngồi xuống, Tam Gia châm điếu thuốc, nheo mắt nói về chuyện bị điều tra: “Trước đó đã nhờ người gây chút rắc rối cho Chi đội Hình sự, không ngờ con mụ đàn bà phụ trách điều tra lại ranh ma thế, trực tiếp hóa giải được. Tiếc là dù nó có lợi hại đến đâu cũng không tra được đến đầu chúng ta!”

“Nhắc đến mới nhớ, thằng Diệp Hoa đó cũng vô dụng thật, bảo nó làm chút chuyện mà cũng tặng cả mạng được. Nếu không phải tại nó, cảnh sát căn bản chẳng tra được đến chúng ta.”

Người ngồi cạnh Tam Gia gật đầu: “Nếu không phải nó cứ bám riết lấy, khoe khoang mình làm được việc này việc kia thì chúng ta cũng chẳng giao việc cho nó. Biết thế đã không cho loại phế vật này cơ hội.”

“Đúng, cũng may là nó biết không nhiều,” Tam Gia nói.

Những người khác trong phòng nhao nhao gật đầu phụ họa.

“Vẫn là Tam Gia lợi hại, chúng tôi đều nghe theo Tam Gia cả. Cơ mà sao hôm nay không thấy tổng giám đốc Trần, Trần Húc đâu nhỉ?” Một người cười cợt hỏi.

Tam Gia ngửa đầu, nhả ra một làn khói: “Gần đây lão ta mới kiếm được một em non tơ, đang lúc mới mẻ, chắc không muốn đến đâu.”

Cảnh tượng như vậy dường như thường xuyên xảy ra nên chẳng ai thấy lạ, nghe xong, những người khác trong phòng đều nở nụ cười dâm đãng.

Một gã đàn ông trung niên béo phị ngồi phịch trên ghế sofa nâng ly: “Hàng mà Trần tổng nhìn trúng chắc chắn không tệ. Tiếc cho lão ta không biết rằng hôm nay chúng ta mới là người có lộc ăn.”

Tam Gia cũng nâng ly rượu, cười đắc ý: “Đúng thế, bọn cớm tuyệt đối không ngờ được chúng ta đã đổi mục tiêu rồi. Có mục tiêu mới, những cái cũ cứ để lại cho bọn chúng từ từ mà tra!”

Nghe thấy lời này, tất cả mọi người trong phòng đều phá lên cười lớn.

Thứ mà những kẻ này theo đuổi thực chất chỉ là cảm giác mới lạ, hơn nữa sự đau đớn của những cô gái kia sẽ mang lại cho chúng cảm giác có được quyền khống chế. Có tiền rồi thì sẽ muốn có quyền lực sinh sát.

Mọi người cười đùa một lúc, Tam Gia phất tay: “Thôi không nói nhiều nữa, nào, chúng ta bắt đầu!”

Rất nhanh, phía sau tấm kính một chiều, mười mấy nam sinh và nữ sinh mặc đồng phục, đầu tóc buộc đuôi gà gọn gàng bước ra. Nhìn tuổi tác, lớn nhất cũng chỉ tầm mười lăm tuổi.

“Học sinh cấp ba có đứa không còn ngây thơ nữa đâu, tôi thấy vẫn là học sinh cấp hai trong trắng hơn, hehehehe…” Đám đàn ông nhìn ngắm mấy đứa trẻ từ đầu đến chân, buông lời đánh giá.

Những cô gái ngồi bên cạnh bọn họ trong bóng tối đưa mắt nhìn nhau. Dù đã chứng kiến cảnh này nhiều lần nhưng hôm nay tam quan của họ vẫn bị đám người này làm cho sụp đổ thêm lần nữa. Giới hạn đạo đức của đám người này ngày càng thấp kém hơn.

Đôi mắt Tam Gia đảo qua một lượt, cuối cùng dừng lại ở một bé gái đứng giữa. Tên tay sai đứng cạnh gã lập tức hiểu ý.

Những người khác cũng lần lượt chọn người.

Trong phòng vang lên tiếng nhạc vui tươi, những nam nữ sinh mặc đồng phục này bắt đầu nhảy múa điệu nhảy cảm ơn.

Đối với bọn trẻ, chúng chỉ đơn thuần đến đây để biểu diễn điệu múa tri ân nhà tài trợ. Chúng không biết tại sao lại được sắp xếp ở đây.

Chúng chưa từng nghĩ rằng, những kẻ đứng sau tấm kính kia đang nhìn chúng bằng ánh mắt như thế nào. Những ánh nhìn nhầy nhụa, dâm tà, đầy rẫy những sở thích biến thái đã bị lớp kính ngăn cách.

Đây không phải là lòng tốt của bọn chúng. Bọn chúng chỉ đang tận hưởng khoảnh khắc này, để rồi sau đó thích thú nhìn ngắm biểu cảm tuyệt vọng và đau đớn của bọn trẻ.

Sau khi kết thúc điệu nhảy, bọn trẻ bị đưa đi.

Tam Gia nhìn đám người xung quanh: “Không tệ chứ? Đây đều là những hạt giống tốt được tuyển chọn kỹ càng, toàn là hàng ‘nguyên tem’ non tơ cả đấy. Quy tắc cũ! Phải bỏ tiền tài trợ thì chúng ta mới tiếp tục trò chơi này được!”

Rất nhanh, từng xấp tiền mặt dày cộp được ném lên bàn, gương mặt ai nấy đều tràn ngập vẻ điên cuồng.

Những học sinh vừa bị đưa đi nhanh chóng bị dẫn quay lại. Chỉ có điều, lúc này các em bị ép phải thay những bộ sườn xám ngắn cũn cỡn màu đỏ hoặc những màu sắc sặc sỡ khác và bị bắt đi mời rượu đám người này.

Người được sắp xếp ngồi cạnh Tam Gia chính là cô bé mà gã vừa chấm trúng. Khi cô bé bước đến trước mặt gã, cả người run lên bần bật.

Tam Gia đang ngả người trên lưng ghế sofa, tầm mắt hắn vừa vặn ngang với đôi chân trần trắng nõn của cô bé.

Con gái rất nhạy cảm với những ánh nhìn soi mói, cô bé cảm nhận rõ ràng điều đó, cả người càng run rẩy dữ dội hơn. Cô bé cố gượng bước lên, đưa ly rượu cho gã.

Tam Gia đánh giá một lượt từ trên xuống dưới, vươn tay nhận lấy ly rượu, nở nụ cười đầy ẩn ý: “Uống với anh một chút, đừng sợ, em uống nước trái cây thôi.”

Bên tay cô bé xuất hiện một ly nước trái cây. Cô bé vẫn giữ vẻ mặt căng thẳng, kính rượu gã rồi ngửa đầu nhấp môi một ngụm nhỏ.

Tam Gia không nói gì, chỉ liếc nhìn khinh miệt: “Ngồi lại đây với anh.”

Người phụ nữ bên cạnh gã đứng dậy nhường chỗ.

Cô bé do dự không dám tiến lên, cuối cùng ngồi xuống ở vị trí cách gã gần một mét.

Những đứa trẻ khác cũng trong tình cảnh tương tự. Rõ ràng từ lúc bị bắt thay quần áo, các em đã linh cảm được nguy hiểm đang ập đến. Các em đang suy nghĩ cách chạy trốn, nhưng các em không biết rằng, từ lúc bước chân vào đây, trừ khi có thần binh từ trên trời giáng xuống, còn không thì chẳng ai có thể cứu được các em.

Nhìn thấy vẻ bất an và hoảng sợ của bọn trẻ, đám người này lộ ra vẻ mặt như đang xem kịch hay. Bởi vì thứ chúng muốn nhìn thấy chính là sự hoảng sợ tột độ này, nhìn bọn trẻ giãy giụa trong tuyệt vọng mà không thể thoát ra.

Một số kẻ khi đã có tiền trong tay, ở những góc khuất tăm tối, phần “con” dơ bẩn trong người chúng sẽ không ngừng sinh sôi, cuối cùng nuốt chửng lấy phần “người”. Trong quá trình đó, chúng dần chìm đắm vào những thú vui bệnh hoạn và đạp lên mọi giới hạn đạo đức.

Tam Gia không vội, gã tiếp tục uống rượu, thong thả nhìn cô bé từ từ uống hết ly nước trái cây. Chỉ cần uống xong thứ đó, sự cảnh giác sẽ từng bước sụp đổ.

Ánh mắt cô bé bắt đầu trở nên lờ đờ, mơ màng, trước mắt đất trời quay cuồng. Cô bé cảm nhận được người đàn ông bên cạnh đang từng bước tiến lại gần mình.

Cảm giác nguy hiểm ập đến, cô bé đặt ly rượu xuống, chống tay lên ghế sofa, cố nhích người ra ngoài từng chút một, mong muốn tránh xa kẻ trước mặt.

Trong mắt cô bé ngập tràn nỗi sợ hãi, bởi toàn thân cô bé đã rã rời, hoàn toàn không còn sức lực để thoát khỏi gã.

Cô bé lắc đầu, nước mắt đầm đìa.

Cảm giác hối hận trào dâng mãnh liệt hòa cùng ý thức đang dần mất đi. Cô bé không thể chống đỡ được nữa, ngã gục xuống ghế sofa.

Chỉ là ngay trước khi đôi mắt khép lại, cô bé dường như nhìn thấy bộ đồng phục cảnh sát sẫm màu, chiếc huy hiệu trên ngực áo lấp lánh như một tia sáng chiếu rọi vào trái tim cô bé giữa hoàn cảnh tối tăm.

Cô bé không biết đó có phải là ảo giác của mình hay không, giống như ảo tưởng của cô bé bán diêm khi sắp chết cóng.

Sau một trận ồn ào bên tai, cô bé không cưỡng lại được cơn buồn ngủ do thuốc mang lại và ngất đi.

Kim Hải Ngạn là một hội sở rộng đến ba héc-ta. Nếu tấn công trực diện từ bên ngoài vào, bên trong chắc chắn sẽ nhận được tin báo và tẩu tán những nhân vật cốt cán. Vì vậy, Diệp Tang Tang quyết định bí mật xâm nhập vào trong. Sau khi xác định vị trí cụ thể, cô cho người chốt chặn các lối ra, sau đó phối hợp trong ngoài cùng lúc đánh úp để tóm gọn toàn bộ bọn chúng.

Là lực lượng chủ chốt, Diệp Tang Tang xông pha đi đầu, dẫn theo tiểu đội lao thẳng lên tầng tám nơi bọn chúng đang tụ tập.

Thẻ thang máy được làm giả từ trước đã phát huy tác dụng. Đợi đến khi cửa thang máy mở ra, đám người kia mới bàng hoàng nhận ra cảnh sát đã đến ngay trước cửa nhà. Dùi cui điện và dao găm của bọn chúng trở nên vô dụng trước họng súng của cảnh sát.

“Cảnh sát đây! Ôm đầu ngồi xuống!”

Tiếng quát đanh thép vang lên từ Diệp Tang Tang và các đồng đội.

Sau khi khống chế được đám người ở hành lang, Diệp Tang Tang lao thẳng về phía phòng bao, những người khác nhanh chóng theo sau.

Cửa phòng bao bị đá tung, những kẻ đang định giở trò đồi bại với các nam nữ sinh khựng lại, kinh hoàng nhìn về phía cửa.

Đối diện với họng súng của cảnh sát, đa số chọn cách đầu hàng. Nhưng tên chủ mưu Tề Tam rõ ràng không nghĩ như vậy. Ngay khi nhận ra cảnh sát đã ập đến, gã lập tức xoay người chạy về phía góc khác của phòng bao.

Gã giấu vũ khí ở đó. Gã biết rõ những việc mình làm nếu bị bắt chắc chắn là án tử, gã thà chết cũng phải kéo theo vài kẻ đệm lưng! Với tâm thế điên cuồng đó, Tề Tam cắm đầu chạy, phớt lờ mọi lời cảnh cáo từ phía sau.

Thấy vậy, sau lần cảnh cáo thứ ba, ngay khoảnh khắc tay gã sắp chạm vào ngăn kéo, Diệp Tang Tang dứt khoát nổ hai phát súng.

“Đoàng!”

“Đoàng!”

Tên Tề Tam ngông cuồng, hống hách ngã gục xuống đất, hai chân hắn xuất hiện hai lỗ máu.

Sức sát thương của vũ khí nóng là cực lớn, đạn bắn vào chân ngay lập tức khiến hắn mất hoàn toàn khả năng di chuyển. Dù hắn có điên cuồng giãy dụa đến đâu cũng không còn đủ sức lực và sự kiên trì để thực hiện.

Những kẻ khác thấy cảnh sát thật sự nổ súng thì mặt cắt không còn giọt máu, cúi gằm mặt run lẩy bẩy, không dám nhìn thẳng vào Diệp Tang Tang.

[A a a a a ngầu quá đi! Bắn chuẩn không cần chỉnh!]

[ Trời ơi, bắn trúng ngay lập tức luôn!]

[ Cảm giác cực kỳ chuyên nghiệp và chính xác, tưởng tượng ra khuôn mặt thật của chị Tang chắc tôi xỉu up xỉu down vì vẻ đẹp soái tỷ này mất! ]

Tất nhiên, cũng có một số người thắc mắc tại sao không bắn vào đầu, kết liễu luôn tên Tề Tam đó, nhưng rất nhanh họ đã được giải thích.

Bởi vì những ai hiểu rõ thiết lập nhân vật Uông Lam đều biết, cô tuyệt đối sẽ không cố tình làm những hành động như vậy. Cô là một cảnh sát chính trực và tận tụy.

Bắn vào chân là quy trình nghiệp vụ bình thường, chỉ cần hạn chế khả năng di chuyển của đối phương là đủ. Chuyện sống chết, hãy để quan tòa phán quyết.

Pháp luật sẽ ban cho gã cái chết mà gã đáng phải nhận, để bài học của gã khắc sâu vào tâm trí những kẻ có ý định đi theo con đường tội lỗi.

Diệp Tang Tang thu súng lại. Vệ Tuyền và Dương Hạo mặt không cảm xúc bước tới, mỗi người một bên túm lấy Tề Tam đang kêu rên, “ân cần” kéo lê gã trên sàn nhà. Mãi đến khi ra tới cửa, họ mới như sực nhớ ra là có gọi xe cấp cứu rồi mới tống gã lên xe đến bệnh viện.

Hiện trường vang lên những tiếng “cạch cạch” liên hồi, đó là tiếng còng tay lần lượt được khóa lại.

Diệp Tang Tang quan sát một lượt, sau đó đỡ cô bé đã ngã xuống dậy: “Xe cấp cứu đến mấy chiếc rồi? Đưa ngay những em đã bị trúng thuốc đến bệnh viện trước.”

Lũ cặn bã này chẳng phải hạng tốt lành gì, không ai biết những loại thuốc kia có gây hại gì cho cơ thể các em hay không. Một cô bé khác may mắn chưa bị ép uống thuốc đang khóc nức nở, được một nữ cảnh sát ôm vào lòng vỗ về.

Tiếng còi của đủ loại xe chấp pháp vang vọng khắp Kim Hải Ngạn, kéo dài không dứt.

Nhóm Diệp Tang Tang không hề rút lui sau chiến công này. Họ đến để tra án nên phải làm rõ số lượng nạn nhân và thu thập đầy đủ mọi bằng chứng. Thậm chí nhà riêng của những kẻ tham gia cũng bị lục soát, không bỏ sót bất kỳ manh mối nhỏ nào, tất cả những kẻ liên quan đến vụ án đều bị bắt giữ. Diệp Tang Tang tìm kiếm một hồi, ngoài một khẩu súng ra thì trong phòng bao không còn gì khác.

“Hành lang bên kia chia thành tám phòng, nhìn từ bên ngoài thì hai bên đối xứng nhau. Chỗ này còn hơn một trăm mét vuông nữa mới đủ diện tích một tầng lầu,” Diệp Tang Tang phân tích.

Cô cúi xuống tiếp tục lục lọi. Các đồng nghiệp khác cũng đang tìm kiếm, bởi trong những căn mật thất như thế này thường che giấu toàn bộ bí mật của đối phương.

Rất nhanh, Diệp Tang Tang chạm vào một chiếc tay nắm ngăn kéo có thiết kế hơi khác biệt. Cô quan sát hoa văn trên đó rồi ấn mạnh xuống. Ngay lập tức, một cánh cửa bên cạnh từ từ mở ra.

“Tạch.”

Dựa vào kinh nghiệm, Diệp Tang Tang bật công tắc đèn.

Bên trong là một căn phòng ngủ đầy đủ tiện nghi, trang trí với tông màu vàng và đỏ, đúng gu thẩm mỹ của bọn trọc phú. Giường ngủ là loại bốn góc có cột trụ, bên cạnh là một cái kệ đứng đặt đầu đĩa VCD.

Diệp Tang Tang mở đầu đĩa ra, lấy thẻ nhớ bên trong.

Lúc này, một đồng nghiệp xách một chiếc vali đi tới, để lộ bên trong là vô số thẻ nhớ và những chiếc đĩa CD đã được đóng gói cẩn thận. Ước chừng có đến bảy, tám mươi cái.

Nếu mỗi chiếc đĩa đại diện cho một nạn nhân, thì số lượng nạn nhân ở đây… nhiều đến mức khiến người ta tê da đầu. Nghĩ đến đây, sắc mặt của tất cả mọi người tại hiện trường đều trở nên khó coi.

Khi rời đi, mỗi người đều ôm một thùng giấy đựng bằng chứng, rầm rộ trở về cục cảnh sát.

Lần tiếp theo Diệp Tang Tang gặp lại Tề Tam, gã đã phẫu thuật xong và đang nằm trên giường bệnh. Nhìn thấy Diệp Tang Tang – người đã gieo rắc nỗi ám ảnh tâm lý cho mình, trên mặt gã không tự chủ được mà lộ ra vẻ sợ hãi.

Bởi vì gã hiểu rõ hơn ai hết, người phụ nữ này còn lạnh lùng và tàn nhẫn hơn cả sự tưởng tượng của gã. Đặc biệt là khi người như vậy lại đứng về phía công lý, đối diện với sự thẩm vấn của cô, cơ mặt Tề Tam cứ giật giật liên hồi.

Diệp Tang Tang lạnh lùng nhìn gã, bắt đầu đặt câu hỏi.

Ban đầu gã còn định chối tội, không thừa nhận việc bóp chết Ninh Viện Viện cũng như phủ nhận liên quan đến những nạn nhân đã tử vong khác.

Diệp Tang Tang không hề vội vã vì đây chỉ là thủ tục. Đám đàn em dưới trướng gã vốn chẳng trung thành đến thế. Sau khi bị bắt, để lập công chuộc tội, bọn chúng đã chủ động tố giác và giao nộp những bằng chứng được cất giấu.

Thẻ sim điện thoại Diệp Hoa dùng để liên lạc với gã, bao gồm cả đoạn video ghi lại cảnh gã bóp chết Ninh Viện Viện, tất cả đều chưa bị tiêu hủy.

Khi Diệp Tang Tang nói ra những điều này, phòng tuyến tâm lý của Tề Tam nhanh chóng sụp đổ, gã khai báo toàn bộ. Tóm lại, tội ác chồng chất, dù có chặt sạch hết rừng tre làm thẻ thì cũng không thể kể hết tội lỗi.

Quy trình phá án được đẩy nhanh tiến độ. Vì vụ án quá lớn, số lượng nghi phạm liên quan lên tới hơn ba mươi người. Đó là chưa kể hơn hai mươi người tham gia mà không biết rõ tình hình thì cũng phải chịu án phạt nhưng nhẹ hơn.

Số lượng nạn nhân lên đến hơn hai trăm người. Việc phanh phui “Kế hoạch Hoa Đóa” và dự án mới “Kế hoạch Hướng Dương” khiến nhiều người không khỏi rùng mình. Thật khó tưởng tượng nếu để chúng tiếp tục lộng hành, hậu quả sẽ khủng khiếp đến mức nào.

Vụ án này còn liên quan đến tội phạm kinh tế, các đơn vị phối hợp điều tra, hồ sơ vụ án chất chồng cao hơn cả đầu người. Lần đầu tiên Diệp Tang Tang cảm nhận được thế nào là làm việc quá tải, mà trạng thái này lại kéo dài trong một khoảng thời gian rất lâu.

Sau khi hoàn tất mọi việc, cô đến trại tạm giam gặp Chu Học, từng câu từng chữ thông báo cho anh biết toàn bộ tin tức.

“Điều tôi đã hứa với anh, tôi đã làm được. Những kẻ đó không sót một ai, tôi đã bắt hết rồi.”

Diệp Tang Tang nhìn thẳng vào anh, nói rành rọt từng chữ. Biểu cảm của Chu Học chuyển từ bình tĩnh, ngẩn ngơ, sững sờ sang xúc động mạnh, cuối cùng cảm xúc vỡ òa như núi lở sóng trào. Anh tháo kính xuống, lau đi những giọt nước mắt cứ tuôn rơi không ngừng.

Cổ họng anh nghẹn lại như bị nhét đầy bông, khiến anh nhất thời không thốt nên lời. Thân thể bị xâm hại, tổn thương có thể lành, nhưng thứ bị hủy hoại chính là tâm hồn mong manh của họ. Vết sẹo đó vĩnh viễn in hằn trong tim anh, mỗi lần nhớ lại là một lần vết thương bị xé toạc, máu me đầm đìa.

Chỉ đến khoảnh khắc này, nó mới được Diệp Tang Tang rắc lên thuốc hay chữa lành, để nó có cơ hội thực sự khép miệng.

“…Cảm ơn cô,” Anh nói từ tận đáy lòng.

Diệp Tang Tang nhìn anh: “Đó là việc cảnh sát nên làm.”

Không phải việc cô nên làm, bởi vì cô không phải cảnh sát thật sự. Cô chỉ đang diễn vai cảnh sát và đã làm những gì một cảnh sát chân chính nên làm.

Về phần Vu Thanh Thanh, do mức độ liên quan không nhiều nên cô được tại ngoại chờ xét xử. Sau khi ra ngoài, cô thừa kế phần lớn tài sản của Diệp Hoa, ngoại trừ một bộ phận là tiền tham ô bị tịch thu.

Cô thuê một luật sư giỏi để bào chữa cho Chu Học, cố gắng tranh thủ mức án tù chung thân thay vì tử hình.

Là phụ nữ, cô không muốn trực tiếp chăm sóc Chu Á nên đã bỏ tiền sắp xếp cho anh ta vào một nơi điều trị. Đợi đến ngày Chu Học ra tù, anh sẽ tự đón anh trai về chăm sóc.

Sau khi nghe Diệp Tang Tang kể lại mọi chuyện, Vu Thanh Thanh đứng ngây người rất lâu, cuối cùng ôm chầm lấy Diệp Tang Tang khóc một trận thỏa thuê.

Khóc cho em gái cô, nỗi oan khuất cuối cùng cũng được làm sáng tỏ. Khóc xong, cô tiếp tục sống nghiêm túc, nhìn những kẻ thủ ác chịu sự trừng phạt.

Tề Dư không hề thay đổi quyết định, thậm chí khi nhìn thấy những kẻ đó, cô bé càng kiên định với ý nghĩ của mình hơn. Sau đó còn có thêm nhiều cô gái khác dũng cảm đứng ra làm nhân chứng.

Diệp Tang Tang tua nhanh dòng thời gian đến một năm rưỡi sau.

Vụ án gây chấn động toàn bộ nước Trung Châu, nó được gọi là vụ án tổ chức từ thiện đầu tiên và có số người liên quan đông nhất, chính thức được đưa ra xét xử công khai.

Phiên tòa diễn ra đằng đẵng và phức tạp nhưng Diệp Tang Tang vẫn kiên nhẫn ngồi nghe hết toàn bộ quá trình.

Trong số các bị cáo chủ mưu, mười hai kẻ bị tuyên án tử hình, hai mươi mốt kẻ lãnh án chung thân. Những tòng phạm không liên quan trực tiếp nhưng có ý định xâm hại trẻ vị thành niên cũng bị xử phạt nghiêm khắc, mức án thấp nhất là bảy năm tù, cao nhất là chung thân.

Vụ án Chu Học sát hại Diệp Hoa khá đơn giản nên được đưa ra xét xử sớm hơn. Chu Á bị bệnh tâm thần, lại gây án trong lúc phát bệnh nên không bị truy cứu trách nhiệm hình sự.

Chu Học vì có công lớn trong việc cung cấp manh mối quan trọng phá vụ án tổ chức từ thiện “Kế hoạch Hoa Đóa”, cộng thêm việc bản thân anh cũng là nạn nhân bị Diệp Hoa bức hại nên khi xem xét lượng hình, thẩm phán đã cân nhắc giảm nhẹ. Cuối cùng, anh bị tuyên phạt 15 năm tù giam. Nếu cải tạo tốt trong tù, khả năng ra tù sau 12-13 năm là hoàn toàn có thể. Đối với kết quả này, Chu Học vô cùng hài lòng.

Thậm chí đối với anh, giết người đền mạng là lẽ đương nhiên. Điều duy nhất anh lo lắng là việc chăm sóc anh trai. Giờ đây chính thức có cơ hội làm lại cuộc đời, với anh không còn gì tốt hơn thế.

Vu Thanh Thanh thì biết chuyện không báo, bị coi là đồng phạm giúp sức. Tuy nhiên, nhờ lập công lớn cung cấp manh mối, cô bị tuyên phạt 2 năm 3 tháng tù giam.

Sau khi nhận được toàn bộ kết quả, Diệp Tang Tang skip thời gian. Nhấn vào nút kết thúc vụ án, phó bản tuyên bố hoàn thành một cách mỹ mãn!

[ Chúc mừng người chơi Diệp Tang Tang hoàn thành xuất sắc phó bản vụ án “Một Bức Thư”. Đánh giá phó bản: SSS. ]

[ Chúc mừng người chơi Diệp Tang Tang nhận được phần thưởng nhiệm vụ cấp SSS: Điểm thuộc tính cơ thể x1 (có thể tự do phân phối vào các thuộc tính cơ bản của cơ thể).]

[ Chúc mừng người chơi nhận được phần thưởng vượt ải đầu tiên: Thẻ đóng băng thời gian x1.]

[ Người chơi đã tìm hiểu sâu về phó bản, tiến hành chữa trị và suy diễn lại phó bản, đảm bảo độ hoàn chỉnh của trò chơi, thưởng cho người chơi: Điểm thuộc tính cơ thể x1.]

Diệp Tang Tang nhìn dòng thông báo cuối cùng, nhớ lại phó bản trước hào phóng cho tới 3 điểm thuộc tính, giờ nhìn con số x1 hiện tại, cô không giấu nổi vẻ ghét bỏ trên mặt.

[ Nháy mắt đã hiểu vẻ mặt của chị Tang, đây là ghét bỏ trò chơi keo kiệt mà. ]

[ Cái game này, cảm giác nếu như độ hoàn thiện kém, khéo nó còn chẳng muốn thưởng cho chúng ta ấy chứ.]

[Sợ chị Tang cộng full chỉ số à? Tinh Hoàn đúng là trước sau như một, game khác keo kiệt đã đành, game thực tế ảo cũng keo nốt!]

Kênh livestream ngập tràn tiếng chê bai.

Diệp Tang Tang với mái tóc dài buông xõa, lần đầu tiên bước đi trong không gian ảo. Cảm giác có thể đi lại này thật sự không tồi.

[ Ting! Trò chơi cập nhật, đang cập nhật một loạt phó bản mới…]

Diệp Tang Tang nán lại một chút thì nghe thấy tiếng thông báo cập nhật từ hệ thống. Cô nhìn qua, thấy có thêm năm phó bản mới. Cô nhìn phần giới thiệu, trong đó có một phó bản xuất hiện từ “Cảnh sát”, điều này khiến cô liên tưởng đến Uông Lam.

“Chữa trị và suy diễn sâu phó bản”, điều này có nghĩa là những nội dung phía sau cũng sẽ được đưa vào phó bản ư?

Diệp Tang Tang cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy. Có phải ở hiện thực đã xảy ra chuyện gì mà cô không biết? Kênh livestream chưa có phản hồi, hay là tin tức chưa được truyền ra?

Mang theo nghi vấn, Diệp Tang Tang không chọn tiếp tục chơi ngay mà thoát game để tra cứu thông tin.

Diệp Tang Tang tìm kiếm cái tên “Uông Lam”. Ngay từ khi đóng vai nhân vật này, cô đã cảm thấy người này sau này chắc chắn không phải kẻ vô danh tiểu tốt.

Trang web hiện ra cuộc đời có thể gọi là truyền kỳ của bà. Về sau, bà thậm chí còn trở thành chuyên gia điều tra hình sự nổi tiếng của nước Trung Châu. Vụ án “Kế hoạch Hoa Đóa” chính là sự khởi đầu cho cuộc đời huy hoàng của bà.

Bà lão này lợi hại thật, giờ chắc bà ấy cũng đã gần sáu mươi tuổi, nghỉ hưu rồi.

Đối phương còn giỏi hơn Diệp Tang Tang tưởng tượng nhiều. Ở thời đó, bà liên tiếp phá nhiều vụ án lớn, bắt giữ vô số kẻ hung ác, là “bàn tay vàng” trong làng cảnh sát hình sự của Bộ Công an.

Cô lướt đến vụ án “Kế hoạch Hoa Đóa”, tiện tay soạn một tin nhắn gửi cho luật sư. Cô muốn biết chữa trị và suy diễn sâu phó bản nghĩa là gì. Phía nhà phát hành vẫn chưa cho cô câu trả lời, có lẽ là chưa thích hợp để công bố? Nhưng cô có thể dò hỏi trước xem sao.

Làm xong những việc này, Diệp Tang Tang tiếp tục đọc về vụ án “Kế hoạch Hoa Đóa”. Đọc xong, thần sắc cô trở nên nghiêm nghị. Bởi vì theo tư liệu ghi lại, Uông Lam năm xưa đã chậm một bước. Bà không thể cứu được Tề Dư ngay lập tức, kế hoạch vây bắt lại bị lộ do một tên tội phạm trốn thoát báo tin cho Tề Tam.

Khi trở lại thành phố Viễn, sự trả thù của Tề Tam lại ập đến, gã sai người định giết Tề Dư. Lần đó Uông Lam đã cứu được Tề Dư, nhưng cái giá phải trả là bị gãy một chân.

Do mất đi tiên cơ, mặc dù Chi đội Hình sự thành phố Viễn đã dùng biện pháp mạnh nhanh chóng bắt giữ Trần Húc nhưng tin tức vẫn bị lộ, Tề Tam đã đánh hơi được.

Gã không tổ chức tiệc tuyển chọn vào kỳ đó, dẫn đến việc vây bắt sau này không thuận lợi, một số kẻ chủ mưu đã trốn thoát. Dù kẻ cầm đầu lớn nhất bị bắt nhưng vẫn còn vài kẻ lọt lưới.

Diệp Tang Tang xem lại bản ghi hình livestream trong game của mình. Lúc sắp kết thúc vụ án, khán giả có bình luận rằng vụ án ngoài đời thực không hoàn hảo như vậy, mang theo vài phần tiếc nuối.

Tiếc nuối đó chắc là việc không bắt được vài kẻ chủ mưu?

Diệp Tang Tang suy tư. Có lẽ thứ mà hệ thống game “chữa trị” chính là tung tích của những kẻ chủ mưu này?

Nghĩ xong, cô cảm thấy giả thuyết của mình khá hợp lý. Bởi cô đã đọc được rằng có ba kẻ từng trốn thoát sự trừng phạt của pháp luật. Ba kẻ này đều có một đặc điểm chung là chúng đã tiêu hủy được một phần bằng chứng.

Có lẽ ngay khi biết mình bị theo dõi, chúng đã lập tức chuẩn bị đào tẩu, thậm chí thay đổi cả danh tính.

Hệ thống trò chơi khi bắt đầu phó bản đã nạp vào rất nhiều thông tin định danh của người dân thành phố Viễn thời đó. Lúc đó là ngoại hình của quá khứ, nhưng nếu cô đẩy nhanh tiến độ cốt truyện, hệ thống có thể diễn giải và phát triển tiếp.

Nói cách khác, hệ thống trò chơi có thể mô phỏng phiên tòa xét xử tội phạm sau một năm, vậy thì nó cũng có thể dựa vào sự thay đổi môi trường, tuổi tác, cơ thể để mô phỏng tình huống của những năm tháng sau này.

Phó bản game dựa trên thông tin định danh của tội phạm để dựng lại mô hình kẻ đào tẩu lúc bấy giờ. Vậy nếu có thể, liệu nó có khả năng suy diễn ra ngoại hình của chúng sau mấy chục năm không?

Không phải trước đây không có người nghĩ đến, mà là thời gian đã trôi qua gần ba mươi năm, hơn nữa hiện tại con người mới có đủ điều kiện và công nghệ để làm như vậy.

Diệp Tang Tang đã đẩy phó bản đến tình trạng đó, mang lại cảm hứng tìm người cho người xem.

Cô đoán mọi chuyện đại khái là như vậy.

Hiện tại, có lẽ cảnh sát đang cầm kết quả mô phỏng từ hệ thống trò chơi để bắt đầu truy tìm, bù đắp lại phần khiếm khuyết của vụ án năm xưa.

Điều khiến Diệp Tang Tang bất ngờ là cô cứ tưởng phải vài ngày nữa mới có tin tức. Không ngờ cô đã đánh giá thấp tốc độ phát triển của công nghệ hiện đại.

Chỉ nửa ngày sau khi cô thoát game, cảnh sát đã đăng thông báo: Dựa trên nhân dạng được phục hồi qua mô phỏng, họ đã bắt giữ được những kẻ đào tẩu trong vụ án “Kế hoạch Hoa Đóa” năm xưa.

Đối phương đã thú nhận toàn bộ hành vi phạm tội và sẽ nhanh chóng được chuyển sang tòa án để xét xử.

Vốn tưởng rằng sau vụ này sẽ được kín tiếng một chút, không ngờ lại tiếp tục nổi đình nổi đám. Diệp Tang Tang nhìn tin nhắn luật sư gửi đến trên điện thoại, lặng lẽ ngắm cảnh sắc ngoài cửa sổ suốt một tiếng đồng hồ.

Chẳng để cô đợi lâu, hot search lại gọi tên cô.

#Streamer game chữa trị hệ thống, cung cấp linh cảm đuổi bắt đào phạm#

#Game thực tế ảo [Hồ Sơ Tội Phạm] lại lập kỳ tích phá án.#

Diệp Tang Tang thậm chí còn chẳng buồn bấm vào xem.

Phía trò chơi liên tục hối thúc cô đăng nhập nhưng Diệp Tang Tang không muốn để tâm, cô nghỉ ngơi trọn một ngày. Cô chỉ muốn chơi game một cách đơn thuần mà thôi.

Phục hồi chức năng là một quá trình đau đớn. Diệp Tang Tang không phải kiểu người hay khóc, chỉ là trên trán và đuôi lông mày đều rịn mồ hôi vì đau. Cô không mở miệng kêu than, vì kêu cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Tuy nhiên, cô vẫn cảm nhận được sự khác biệt, quả thực so với các bệnh nhân khác, cô có chút “biến thái”. Bởi vì thời gian càng trôi qua, cô lại cảm nhận được một chút sung sướng.

Đúng là biến thái thật mà…

Sau một ngày nghỉ ngơi, tối hôm sau, Diệp Tang Tang đăng nhập vào game.

Khán giả đều biết sức khỏe của cô ngoài đời rất tệ nên không có ý kiến gì nhiều, Diệp Tang Tang không online thì thôi vậy. Đối với họ, muốn tìm cảm giác mạnh thì cứ vào phòng livestream của Diệp Tang Tang là được.

Diệp Tang Tang không suy nghĩ quá nhiều, chỉ yên lặng chọn phó bản.

Tên các phó bản đa phần đều giống như <Một Bức Thư> hay <Chạy Trốn>, nhìn có vẻ đơn giản dễ hiểu nhưng thực chất bên trong ẩn chứa càn khôn. Chọn mãi cũng thấy phiền vì cái nào trông cũng na ná nhau, Diệp Tang Tang dứt khoát nhấn vào nút Ngẫu Nhiên. Ngay lập tức, trước mắt cô tối sầm lại, cô đã tiến vào trong trò chơi.

“Không phải là chết rồi đấy chứ? Yếu ớt thế sao?”

Tiếng giày dẫm lên mặt đất vang lên, một kẻ chậm rãi bước đến bên người đang nằm sấp dưới đất, duỗi chân dẫm lên cánh tay người đó, đẩy đẩy về phía trước, giọng nói mang theo vài phần kích động hưng phấn.

Tiếp theo là người thứ hai, cũng giống kẻ đầu tiên, cảm thấy người dưới đất sẽ làm bẩn tay mình nên dùng chân đá đá vào người nằm bên dưới: “Chết thật rồi à? Cũng quá mong manh rồi, tao cứ tưởng nó ít nhất cũng để chúng ta hành hạ thêm mấy lần nữa chứ?”

Nghĩ đến điều gì đó, kẻ vừa nói cười khẩy một tiếng.

“Đúng là xui xẻo,” có người phụ họa.

Những kẻ khác nhao nhao tiến lên, thậm chí có kẻ trực tiếp dẫm lên những ngón tay đang vùi trong bùn đất, nghiền mạnh: “Chắc không phải giả vờ đấy chứ! Muốn dọa bọn tao rồi chạy trốn à? Nó mà chạy được sao?”

Rất nhanh, những ngón tay bị nghiền đỏ ửng lên, bàn tay cũng vô thức xòe ra một chút.

Nhìn người nằm dưới đất không chút động tĩnh, hiện trường vang lên những tiếng cười nhạo báng khinh miệt, coi người dưới đất như con kiến.

Đối với bọn chúng, dù người dưới đất có chết thật, bọn chúng cũng chẳng hề sợ hãi hay hoảng loạn vì đã giết người. Thậm chí còn cảm thấy hưng phấn kích động hơn, khiến người ta cảm nhận rõ ràng sự ác ý được cụ thể hóa.

“Ái chà! Chết thật rồi này!” Kẻ nói đầu tiên buông lời đánh giá, rồi chợt ngừng lại một chút, dường như đang ra hiệu điều gì.

Lúc này, một bàn tay đưa lên kiểm tra hơi thở, cảm nhận được sự sống đã tắt, kẻ đó nói: “Đừng cười nữa, chết thật rồi, mẹ kiếp, nếu bố mẹ tao mà biết thì phiền toái lắm.”

“Hửm? Ồ! Chết thì chết rồi chứ sao.” Giọng nói có vẻ lơ đễnh, thản nhiên đến mức lạnh lùng.

Hiện trường im bặt vài giây. Dù sao thì chết người thật, đối với chúng vẫn là một rắc rối.

“Nhỡ đâu bị phát hiện, dù không bị đi tù thì cũng phiền phức lắm đấy!” Một giọng nam vang lên.

Kẻ khác hùa theo: “Đúng đấy! Đến lúc đó chuyện ầm ĩ lên, e là chúng ta sẽ bị ảnh hưởng một thời gian dài.”

Không khí trầm xuống vì câu nói này, vài kẻ bắt đầu nhận ra chuyện này khó giải quyết.

Một lúc sau, một giọng nam đề nghị: “Dù sao cũng chẳng ai biết nó đến đây, nó đi có một mình, hay là tiêu hủy chứng cứ rồi chôn đi.”

Những kẻ khác bắt đầu do dự, rõ ràng chuyện này không dễ giải quyết, hoặc đối với chúng đây cũng là lần đầu tiên phải xử lý tình huống như vậy.

“Tao đồng ý…”

“Tao cũng thế.”

Nhưng rất nhanh, chúng đã chốt được phương án.

Chúng tranh cãi về cách phi tang xác chết. Có đứa bảo đào hố chôn, có đứa bảo ném xác xuống sông, cũng có đứa bảo hay là vứt đại ở chỗ nào đó cho thú hoang ăn thịt.

Mấy đứa mồm năm miệng mười tranh luận, tuyệt nhiên không ai đề cập đến việc báo cảnh sát. Không ai hoảng loạn, thậm chí sau vài giây phiền não, chúng còn tỏ ra chút hứng thú bừng bừng.

Lúc này, kẻ vừa rồi nói chuyện đầu tiên, có vẻ là kẻ cầm đầu lên tiếng: “Chỗ này lúc nào cũng có thể có người đến, đào hố chôn chắc chắn không kịp.”

“Đến lúc đó bị người ta phát hiện, chẳng phải chúng ta lộ tẩy sao. Theo tao, cứ vứt xác vào khu rừng bên cạnh, chỗ này không có thú dữ lớn, không sao đâu. Tìm cái gì đó đựng vào cho gọn, tránh để người đi đường nhìn thấy.”

Người này vừa mở miệng, đám còn lại như đạt được chân lý, nhao nhao đồng ý.

Bọn chúng hành động rất nhanh, nhanh chóng tìm được một cái bao tải, vài đứa hợp sức khiêng người nhét vào bên trong. Tay chân cứng đờ không dễ nhét, lại còn rất nặng. Bọn chúng chân tay luống cuống, mất hồi lâu mới nhét được người vào trong bao tải.

Nhìn người con gái nằm ngửa trên mặt đất, trên mặt đầy những vết thương tím tái, làn da trắng bệch lộ ra khỏi miệng bao, đáy lòng đám người lúc này bỗng nảy sinh một tia ớn lạnh.

“Đừng lề mề nữa, nhỡ bị người ta bắt gặp thì không hay đâu, mau gói lại đi,” tên cầm đầu tiếp tục thúc giục.

Những kẻ khác vội vàng làm theo, có đứa rút dây quần ra, buộc chặt miệng bao tải lại.

Đợi đến khi buộc xong xuôi, tên cầm đầu đứng trước bao tải, nhìn đám đàn em trước mặt:

“Hôm nay, tất cả bọn mày đều tham gia giết nó, không ai vô tội cả. Cho nên tao hy vọng bọn mày nhớ kỹ, hôm nay chưa ai từng gặp nó, bất kể ai hỏi cũng không được tiết lộ bất cứ thông tin gì.”

“Nếu… tao mà nghe được đứa nào hé răng thì bọn mày cứ liệu hồn đấy.”

Sau lời đe dọa, ánh mắt của tên cầm đầu quét qua từng khuôn mặt tại hiện trường.

“Tao biết rồi.”

“…Được.”

“Tao sẽ không nói đâu.”

Những kẻ bị ánh mắt đó chiếu tướng lần lượt lên tiếng xác nhận.

Nhìn chúng, tên cầm đầu chỉ đạo vài người khiêng hai đầu bao tải, ném thẳng người từ lề đường vào bụi cỏ rậm rạp bên dưới.

Đúng lúc này, một nhóm người tình cờ đi tới từ khúc quanh của con đường. Mấy người đứng bên lề đường lập tức thu hút sự chú ý của họ. Tên cầm đầu dùng ánh mắt ra hiệu cho mọi người giả vờ như không có chuyện gì rồi trực tiếp dẫn cả nhóm đi về hướng khác.

Nhóm người qua đường kia hoàn toàn không tưởng tượng được chuyện gì vừa xảy ra nên cũng chẳng phát hiện ra điều gì bất thường.

Ánh hoàng hôn rực rỡ dần bị che khuất, màn đêm buông xuống. Trong bóng tối, một đám người vội vã đến, thực hiện một loạt hành động rồi vội vã rời đi.

Ở ven đường đầy tiếng côn trùng và tiếng chim kêu, một bàn tay trắng bệch bất ngờ vươn ra, cố sức gạt đi lớp đất đá đang phủ lên mặt.

[ Chào mừng người chơi, bạn đã tiến vào trò chơi. Vui lòng tuân thủ quy tắc trò chơi, bắt đầu phó bản “Hung Thủ”.]

[ Thẻ thân phận của bạn đã được rút.]

[ Tội Phạm ]

[ Điều bạn cần làm trong phó bản này là —— Hoàn thành một tội ác hoàn hảo. ]


Nếu bạn thấy bản dịch này dễ đọc và có chút rung động, bạn có thể ủng hộ mình một ly cà phê nhỏ để mình có thêm động lực dịch tiếp và duy trì trang web hoạt động nhé
            ☕ Ủng hộ mình qua MoMo ❤️

Comments

No comments yet. Why don’t you start the discussion?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *