[Mô phỏng phạm tội] Chương 50: Người thứ hai

[Mô phỏng phạm tội] Chương 50: Người thứ hai

Tin Tô Dương chết lan nhanh khắp trường. Nghe nói sáng nay người lao công đi dọn vệ sinh mới phát hiện ra, xác đã cứng đờ. Buổi sáng sớm hầu như không có ai đến hồ bơi, người lao công đã sợ đến mức hét toáng lên, thu hút một đám học sinh hiếu kỳ kéo đến.

Trước khi ban giám hiệu kịp trở tay, tin tức đã râm ran khắp nơi. Thậm chí có những học sinh to gan còn lén chụp lại bức ảnh nạn nhân chết không nhắm mắt với đôi mắt trợn ngược. Tuy nhiên chẳng bao lâu sau, những bức ảnh lan truyền trong các nhóm chat và diễn đàn đều bị xóa sạch sành sanh. Giáo viên đích thân tuyên bố đây chỉ là một vụ tai nạn ngoài ý muốn và yêu cầu học sinh ngừng bàn tán, đồng thời tổ chức một buổi tuyên truyền về an toàn.

Diệp Tang Tang trầm tư. Cô còn tưởng rằng Chu Thanh Việt sẽ là người phát hiện ra đầu tiên, sau đó ngay trong đêm sẽ có nhiều người kéo đến làm xáo trộn hiện trường, giúp cô giảm bớt hiềm nghi. Không ngờ suốt cả một đêm lại chẳng có chuyện gì xảy ra. Nhưng dù sao thì kết quả cũng không thay đổi, đám đông kéo đến vào sáng nay cũng đã hoàn toàn phá hủy hiện trường.

Điểm nghi vấn duy nhất lúc này chính là Chu Thanh Việt. Cậu ta đóng vai trò gì trong chuyện này? Là vô tình bỏ lỡ cái chết của đàn em, hay là một kẻ đứng xem đầy máu lạnh? Cô thực sự cảm thấy tò mò.

Nhưng Diệp Tang Tang không có nhiều thời gian để suy nghĩ. Vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, cô đã bị hai nữ sinh trong nhóm bắt nạt chặn đường ngay ở cửa.

Nói thật, đối với Diệp Tang Tang, hành động của hai người này thật sự nhàm chán. Cô không thể hiểu nổi tư duy của những kẻ bắt nạt. Chúng làm như vậy vì muốn có cảm giác khống chế người khác à? Hay là tận hưởng khoái cảm từ việc hành hạ người khác? Hoặc chỉ đơn giản là hùa theo đám đông? Đương nhiên, cũng thật bình thường khi cô không hiểu suy nghĩ của những cô bé tuổi teen mới học cấp hai.

Cô cúi đầu, nhìn bộ đồng phục xem như khá chỉnh tề của hai kẻ trước mặt đến lớp trang điểm nhạt trên mặt chúng, rồi ánh mắt dừng lại ở chiếc điện thoại mà Tần Hà đang cầm trên tay.

“Tô Dương chết có liên quan đến mày không?” Tần Hà đẩy mạnh Diệp Tang Tang một cái, lên tiếng chất vấn.

Diệp Tang Tang lắc đầu, không hé nửa lời.

Đứa còn lại cũng đưa tay đẩy cô: “Tốt nhất là không dính dáng gì đến mày, nếu không tụi tao không ngại cho mày xuống đó cùng nó đâu. Cảm giác bị trói trong bao tải lăn từ trên núi xuống chắc chắn chẳng dễ chịu gì, tao tin là mày không muốn nếm thử lần hai nhỉ.”

“Dạ… biết… biết rồi.” Điệu bộ khúm núm, hèn mọn trông hệt như một chiếc bánh bao nhũn nhặn để mặc người ta nắn bóp.

[ Cái dáng vẻ yếu đuối này nhập tâm xuất thần luôn hahaha, chị Tang diễn sâu thật đấy! ]

[ Lúc trước ở hồ bơi xem mà tôi nghiến răng nghiến lợi, đám này đúng là cầm thú. Nhưng cứ nghĩ đến chuyện chị Tang đang diễn tự nhiên cái hết bực luôn. Cảm giác chị ấy chả thèm để tâm mấy trò vặt vãnh này. ]

[ Tôi xin phép đặt tên phó bản này: Chị Tang uất ức hèn nhát tiễn bay màu tất cả ]

[ Hahahahaha, cười rớt hàm luôn mọi người ơi, cứ thật thà khúm núm rồi tiễn từng đứa một về chầu trời. ]

Có lẽ vì đồng bọn vừa chết nên hai ả cũng không làm khó dễ Diệp Tang Tang thêm, buông lời đe dọa xong liền bỏ đi.

Nhìn cái cách Tần Hà cầm điện thoại, Diệp Tang Tang thừa biết cô ả định lén ghi âm. Khả năng cô ả nghi ngờ là Diệp Tang Tang giở trò trong cái chết của Tô Dương, chứ một người đang yên đang lành sao tự dưng lại lăn ra chết. Mặc dù sự thật đúng là do cô làm thật.

Tuy nhiên, từ lời nói của hai người, Diệp Tang Tang nắm được một thông tin quan trọng, đó là Lâm Anh bị bóp cổ đến ngất xỉu, chúng lầm tưởng cô đã chết nên đã nhét thẳng cô vào bao tải và ném xuống núi. Điều này có nghĩa là hành động đào hố chôn sống là chuyện xảy ra sau đó và là hành vi cá nhân của một kẻ nào đó chưa rõ, hoàn toàn không nói cho những người khác biết. Thảo nào hôm qua khi cô bước vào lớp bọn chúng chỉ ngạc nhiên chứ không hề tỏ ra kinh hãi tột độ. Nhớ lại lúc đó, chẳng có kẻ nào trong nhóm năm người bộc lộ biểu cảm gì quá thái quá.

Tạm gác lại nghi vấn này, cô quay người đi đến phòng y tế.Vết thương trên người quá nhiều nên phải bôi thuốc để nhanh khỏi, nếu không mọi hoạt động đều sẽ bị hạn chế. Bôi thuốc xong, dưới ánh mắt thương hại của bác sĩ học đường, cô cầm lấy tuýp thuốc mỡ được kê rồi rời đi.

Trở lại lớp học, trong lớp đã có khá đông học sinh. Thấy Diệp Tang Tang bước vào, bọn họ giống như nhìn thấy ôn thần, tiếng xì xào bàn tán lập tức nhỏ hẳn đi. Cả lớp dường như đã có quy ước ngầm là không ai được phép, thậm chí là chủ động tránh né việc nói chuyện với cô.

Đến tiết hai, khi giáo viên phát bài kiểm tra từ bàn trên xuống bàn dưới, người ngồi bàn trên cố tình bỏ qua Diệp Tang Tang mà đưa thẳng cho bạn cùng bàn của cô. Tên bạn cùng bàn cũng chẳng thèm đưa cho cô mà truyền thẳng xuống bàn dưới luôn. Bạo lực lạnh, cô lập cũng là một phần của bạo lực học đường.

Diệp Tang Tang cúi gầm mặt, nhẫn nhịn đợi đến khi người ngồi bàn cuối ném phần bài kiểm tra thừa xuống đất mới lặng lẽ đứng dậy đi nhặt. Hai chỗ chỉ cách hai dãy bàn. Cô đứng lên bước tới, bình tĩnh nhìn vào cái chân đang cố tình thò ra ngáng đường mình. Cô đã qua quen thuộc với những chiêu trò nhỏ nhặt xuất hiện như cơm bữa này.

Thực ra là cô cố tình canh đúng lúc giáo viên đang nhìn xuống mới đứng dậy. Vì vậy, ngay trước khi cô sắp bị vấp ngã, giáo viên đã lên tiếng.

“Lâm Anh, em làm cái gì đấy!” Giọng giáo viên đầy vẻ tức giận.

Diệp Tang Tang nhanh chóng quay đầu lại: “Bài kiểm tra của em bị rơi, em đang đi nhặt ạ.”

Nghe giáo viên quát, đứa học sinh vừa thò chân ra vội vàng rụt lại. Cậu ta không thuộc nhóm năm người kia, chỉ đơn thuần là kẻ thích “dậu đổ bìm leo”, muốn bắt nạt Diệp Tang Tang cho vui mà thôi. Diệp Tang Tang ngồi xổm xuống nhặt bài kiểm tra, khóe mắt liếc nhẹ về phía bàn sau.

Giờ ra chơi, nhân lúc bạn ngồi bên phải đã ra ngoài, Diệp Tang Tang lén đưa tay kéo nghiêng chiếc bàn của người đó một chút. Ngay khoảnh khắc tên ngồi bàn sau đứng lên, cô chậm rãi đẩy nghiêng chiếc bàn của mình. Khe hở giữa hai bàn vốn không hẹp, nhưng ngặt nỗi đối phương lại là một tên mập mạp, cộng thêm bàn ghế đều làm bằng gỗ đặc nặng trịch đã đến kết quả là cậu ta bị kẹt cứng ở giữa, tiến thoái lưỡng nan.

 “Lâm Anh! Mày muốn chết à!” Tên béo trừng mắt, lớn tiếng mắng.

Trong lớp lúc này vẫn còn khá nhiều người. Nhìn cậu ta bị kẹt loay hoay, không ít người cười chế nhạo.

Diệp Tang Tang dễ bắt nạt làm sao dám hé răng cãi lại. Cô cuống cuồng đứng dậy, dùng đôi tay yếu ớt cố gắng xê dịch chiếc bàn. Nhưng bàn gỗ quá nặng, tên béo lại kẹt quá chặt, sau vài cú vùng vẫy, cái bàn đối diện bị hất đổ.

Rầm!

Tiếng bàn ghế gỗ đổ ập xuống sàn vang lên khô khốc. Tên béo thân hình nặng nề, lại đang mải tìm cách thoát ra nên hoàn toàn không kịp đưa tay đỡ lấy chiếc bàn kia. Khoảnh khắc nghe tiếng bàn đổ, mặt cậu ta cắt không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.

Đó là chiếc bàn mà Diệp Tang Tang đã cẩn thận lựa chọn – bàn của Tần Hà. Ở cái trường trung học tư thục này, những kẻ dám ngang nhiên bắt nạt người khác, dù là nam hay nữ, đều không phải là dạng vừa.

Diệp Tang Tang cúi gầm mặt, vội vàng kéo bàn mình ngay ngắn lại rồi thu mình ngồi im như con chim cút. Đúng lúc này, Tần Hà cùng một đứa con gái nữa trong nhóm bắt nạt vừa đi lượn một vòng trở về.

Tên béo vừa mở miệng, định chửi ầm lên rồi đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Diệp Tang Tang thì nhìn thấy Tần Hà, cậu ta lập tức im bặt, lật đật thu dọn đồ đạc bị văng tung tóe.

“Chị… chị Tần, là do Lâm Anh…” Cậu ta theo phản xạ nhanh mồm đổ vấy trách nhiệm.

Diệp Tang Tang rúm ró thành một cục, không ngừng lắc đầu. Đôi khi, sự im lặng lại là cách phản biện mạnh mẽ nhất, đặc biệt là khi Diệp Tang Tang đã nổi danh là cái “bánh bao” mềm yếu nhất lớp.

Tên béo còn định nói thêm thì Tần Hà đã hơi hất cằm, dùng ánh mắt khinh khỉnh từ trên cao nhìn xuống cậu ta: “Béo như lợn thế kia chả trách làm đổ cả bàn.”

Mặt tên nam sinh thoáng chốc đỏ bừng, cậu ta vội vã cúi đầu dọn dẹp nhưng toàn thân run rẩy đã tố cáo cảm xúc nhục nhã, uất ức đang cuộn trào mãnh liệt trong lòng.

Diệp Tang Tang khẽ vân vê những ngón tay của mình.

Hóa ra, kẻ chuyên đi bắt nạt người khác cuối cùng cũng nếm được mùi vị bị kẻ khác chà đạp là như thế nào rồi sao?

Chẳng mấy chốc chiếc bàn đã được dọn sạch, tên béo rối rít xin lỗi nhưng có vẻ không mấy tác dụng. Tần Hà thản nhiên cầm cả ly trà sữa dội thẳng từ đỉnh đầu cậu ta xuống.

“Ha ha ha ha! Mấy đứa xem có buồn cười không này!”

Tần Hà nhìn những hạt trân châu vương vãi trên tóc và chất lỏng màu nâu nhạt chảy ròng ròng trên người tên béo mà cười rạng rỡ. Tên béo cúi gầm mặt, không thốt ra nửa lời.

Ở một góc khuất mà không ai nhìn thấy, Diệp Tang Tang hai tay đặt trên bàn, khẽ nhếch môi cười.

[ Nói thật là nhìn cảnh ở ác gặp ác thế này phê thật đấy.]

[ Nhớ đến lúc nó định ngáng chân chị Tang là tôi lại chẳng thấy tội nghiệp tí nào.]

[ Bắt nạt kẻ yếu thì sẽ bị kẻ mạnh hơn bắt nạt lại thôi ha ha ha ha.]

Tần Hà đẩy tên béo đang đứng chắn đường sang một bên rồi ngồi vào chỗ của mình, giọng đầy ghét bỏ: “Đúng là đen đủi, còn không mau dọn cho sạch đi.”

Tên béo lí nhí đáp lời. Hai kẻ còn lại trong nhóm nhìn cậu ta bằng ánh mắt khinh miệt, miệng không ngừng tuôn ra những lời lẽ lăng mạ. Trong lớp không một ai dám lên tiếng. Ngay cả những người bạn của tên béo cũng quay mặt đi chỗ khác giả vờ như không thấy gì. Diệp Tang Tang nhìn bàn tay siết chặt đến trắng bệch của cậu ta, thản nhiên cúi đầu nhìn trang sách của mình.

Có lẽ vì trong nhóm vừa có người chết nên hai ngày qua, ngoại trừ Chu Thanh Việt ra thì tâm trạng của ba kẻ còn lại đều rất tệ. Ở ngôi trường này học sinh có khá nhiều quyền tự do, các hoạt động ngoại khóa cũng nhiều. Sự kiện chào mừng học sinh mới đã giúp Diệp Tang Tang có được hai ngày yên tĩnh để nghỉ ngơi.

Đến ngày thứ ba, trước khi quay lại trường học, cô móc mớ đinh đã chuẩn bị sẵn ra rải trên con đường mà tài xế nhà Tần Hà thường đi qua để đón cô ả. Xe của gia đình Tần Hà được phép chạy thẳng vào khuôn viên trường. Chu Thanh Việt cũng có xe đón nhưng cậu ta đi hướng cổng khác nên không nằm trong phạm vi ảnh hưởng.

Việc này thực sự có chút khó khăn vì camera giám sát có mặt ở khắp nơi. Nhưng nếu cô chỉ đơn thuần là đi lại lúc tan học rồi chọn góc khuất để đánh rơi đinh thì mọi chuyện sẽ trở nên cực kỳ tự nhiên, thứ này vốn dĩ rất dễ bị sót lại từ các sân khấu đang được lắp dựng.

Làm xong việc Diệp Tang Tang không được về nhà luôn. Một tin nhắn từ Tần Hà và hai kẻ khác đã ép cô quay lại để làm thú vui giúp bọn chúng tập luyện.

Điều này đã nằm trong dự tính của cô. Tần Hà vốn là đứa cực kỳ thiếu kiên nhẫn, cô ả để cô yên hai ngày trong khi bận làm MC cho sự kiện chào mừng học sinh mới đã là nhiều lắm rồi. Sang ngày thứ ba, cô ả lập tức bắt Diệp Tang Tang đến sân đấu bóng rổ làm bao cát.

Cái gọi là “bạn tập” này thực chất là một trò hành hạ biến tướng của chúng, chúng bắt cô đứng dưới rổ sau đó ném bóng vào. Mỗi cú ném ba điểm vào rổ sẽ rơi xuống đầu cô. Cho dù chúng có ném hụt thì cô cũng không thể tránh được chịu tội bởi vì lúc đó chúng sẽ mất kiên nhẫn mà ném thẳng bóng vào người cô với lực rất mạnh. Nếu bị ném trúng đầu còn có khả năng bị chấn động não như chơi. Những cú va chạm đó đủ khiến cô đau đớn trong nhiều ngày. Dù có báo giáo viên cũng vô ích vì chúng luôn lấy cớ là cô tự nguyện tập luyện cùng, mà đã tập thể thao thì chấn thương là chuyện thường tình.

Bị coi thường và xa lánh là trạng thái bình thường của những nạn nhân bị bắt nạt, bởi những người xung quanh chẳng bao giờ có thể đồng cảm được với nỗi đau mà họ phải chịu đựng.

Khi Diệp Tang Tang đến sân bóng rổ, cô phát hiện bên cạnh Tần Hà đã có thêm một người mới. Có vẻ như vị trí của Tô Dương đã nhanh chóng có người thay thế. Thật bất ngờ, đó lại chính là tên béo ngồi bàn sau cô. Tên béo nhìn Diệp Tang Tang với ánh mắt đầy oán độc và ác ý. Trong đầu cậu ta, mọi tủi nhục mà Tần Hà gây ra cho mình đều do Diệp Tang Tang mà ra. Cậu ta hận cô thấu xương.

Diệp Tang Tang không quan tâm cậu ta gia nhập hội này từ lúc nào, cô lẳng lặng bước tới gần băng ghế nghỉ, cúi đầu nhìn những người đang nằm ngồi la liệt ở đó. Đương nhiên, Chu Thanh Việt vẫn là ngoại lệ duy nhất. Cậu ta ngồi ngay ngắn đọc một cuốn sách toàn tiếng Anh, trông thanh cao và hoàn toàn không hợp với đám đông nhốn nháo này, cứ như một tấm phông nền tĩnh lặng vậy. Đáng tiếc tất cả chỉ là ảo giác, người như vậy mới là kẻ khống chế mọi chuyện.

Tần Hà ngả người ra sau, tay chống xuống sàn liếc xéo Diệp Tang Tang. Một quả bóng rổ được kẹp giữa nách và mạn sườn cô ả.

“Tô Dương chết rồi, chắc mày hả hê lắm nhỉ?” Cô ả chằm chằm nhìn Diệp Tang Tang, “Hai ngày nay trông mày có vẻ thảnh thơi quá đấy.”

Diệp Tang Tang vẫn im lặng cúi đầu, chẳng buồn phí lời đáp lại. Cô biết rõ đối phương chỉ muốn trút giận chứ chẳng cần một câu trả lời thực sự nào, mọi lời biện minh lúc này đều vô nghĩa.

Tần Hà ngồi bật dậy, ném mạnh quả bóng về phía ngực Diệp Tang Tang. Đây là một trong những nơi yếu ớt nhất của con gái, cảm giác đau cực kỳ mãnh liệt. Diệp Tang Tang cúi đầu thấp hơn, quả bóng sượt qua không trúng đích. Tần Hà điên tiết đứng phắt dậy, lao tới túm tóc Diệp Tang Tang giật ngược ra sau: “Quỳ xuống cho tao!”

Bị túm tóc bất ngờ, Diệp Tang Tang buộc phải ngửa mặt lên. Đôi đồng tử đen láy của cô bình thản nhìn thẳng vào Tần Hà, không nói một lời. Tần Hà nheo mắt đầy nguy hiểm, đẩy mạnh cô một cái: “Cút ra dưới rổ cho tao, hôm nay tao phải chơi cho đã mới thôi!”

Bị đẩy loạng choạng ngã xuống sàn, Diệp Tang Tang lẳng lặng đứng dậy đi về phía dưới cột rổ. Tần Hà đứng ở vạch ba điểm, tay đập bóng đều đặn xuống sàn.

[ Chết tiệt, tôi nghi là não mấy đứa này có vấn đề nặng rồi.]

[ Thực ra một số nhà tư bản nhìn người phía dưới y hệt thế này đấy, đặc biệt nhiều biến thái. Nó giống như kiểu bạo lực nơi công sở, chuyên môn tìm đủ thứ chuyện để tra tấn nhân viên. Chỉ là bị pháp luật và luật lao động trói buộc nên ngấm ngầm làm thôi.]

[ Nhìn vào hiện trường mà nhiệm vụ cung cấp thì Tần Hà sắp tiêu đời rồi. So với cái chết của Tô Dương thì lần này Lâm Anh ra tay có vẻ tàn nhẫn và dứt khoát hơn hẳn. Đúng là quen tay hay việc ấy nhỉ.]

Diệp Tang Tang chẳng hề hay biết bình luận đang nói gì về mình. Tai cô lúc này chỉ nghe thấy tiếng bóng đập xuống sàn “bộp, bộp, bộp”. Trong đôi mắt đang rũ xuống của cô, một tia sáng lạnh lẽo chợt lóe lên.

Tần Hà nở nụ cười nham hiểm, thân hình bật nhảy lên cao, cánh tay vươn thẳng ném bóng đi. Quả bóng rổ vẽ nên một đường parabol hoàn hảo rồi lọt tọt vào rổ rồi nhanh chóng đập mạnh vào đầu Diệp Tang Tang đang đứng bên dưới.

Cơn đau ập đến khiến đầu óc cô ong ong, cả cơ thể không tự chủ được mà đổ về phía trước, gò má vì đau đớn mà vặn vẹo trong thoáng chốc. Nhưng chính vào khoảnh khắc ấy, Diệp Tang Tang cảm nhận được một chiếc công tắc nào đó trong mình vừa được bật lên.

Sự hân hoan và khoái cảm tràn ngập đại não cô.

Đối với một số người, nỗi đau thể xác lại chính là chất xúc tác làm tăng mức độ hưng phấn. Chẳng hạn như lúc này, cô cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, dòng máu nóng hổi từ tim không ngừng tuôn trào, lan tỏa khắp toàn bộ cơ thể. Cô không khống chế được vui sướng mà run rẩy, khẽ nuốt nước bọt, cố gắng cưỡng ép bản thân đè nén cảm xúc.

Mấy ngày trước ở hồ bơi, khi bị dìm xuống nước, đám người kia muốn nỗi sợ hãi sẽ bủa vây lấy cô. Nhưng Diệp Tang Tang vốn không biết sợ, cô chỉ thấy khó chịu vì sặc nước, thậm chí cái sự khó chịu đó còn phải cố diễn cho ra trò. Thật là phiền phức.

Nhưng hôm nay thì khác, cảm giác hưng phấn do đau đớn mang lại thực sự rất “đã”.

Nhìn Diệp Tang Tang run rẩy, Tần Hà lại tưởng cô đang đau đớn và sợ hãi. Ả lộ vẻ mãn nguyện: “Con tiện nhân, bị bóng đập trúng là phúc phận của mày đấy. Cả bộ quần áo trên người mày còn chẳng đắt bằng quả bóng rổ của tao đâu.”

Diệp Tang Tang cúi gầm mặt, không nói một lời.

“Chị Tần, có muốn em giúp chị một tay không?” Lúc này tên béo tiến lên, nhìn Diệp Tang Tang với ánh mắt không chút tốt đẹp mà đề nghị.

Tần Hà liếc xéo tên béo một cái đầy khinh miệt, cười nhạo: “Cái thứ gì thế này? Đồ con lợn, cho mày tí lợi lộc để cầu xin là mày tưởng mình bước được chân vào vòng tròn của bọn tao rồi đấy à?”

“Em xin lỗi, em xin lỗi,” mặt tên béo cứng đờ, vội vàng rối rít xin lỗi.

Tần Hà đánh mắt nhìn cậu ta một lượt: “Hừ, cái loại béo như lợn mày nhìn phát gớm, còn tởm hơn cả nhìn Lâm Anh. Ít ra con nhỏ Lâm Anh còn có cái mặt để nhìn chứ mày thì đúng là chẳng được cái tích sự gì.”

Tên béo im lặng, đầu dần cúi xuống để che đi sự oán độc trong mắt. Nếu nhìn kỹ, có thể thấy bàn tay cậu ta đang siết chặt thành nắm đấm.

“Xin lỗi chị, là lỗi của em, làm bẩn mắt chị rồi.” Cậu ta vẫn nịnh nọt.

Tần Hà không phải kẻ ngu, ả thừa biết cậu ta nói lời trái lòng nhưng ả vẫn nhếch môi, ánh mắt độc ác hướng về phía Diệp Tang Tang: “Thế này đi, tao cho mày chơi một lần. Nếu mày có thể ném bóng qua rổ trúng đầu Lâm Anh ngay tại vị trí tao vừa ném, tao sẽ cho mày một phần thưởng, thấy sao?”

Nói đoạn, ả ném quả bóng rổ vào người tên béo.

“Được, cảm ơn chị Tần!” Tên béo vụng về ôm lấy quả bóng, gương mặt bóng dầu lộ ra nụ cười nịnh bợ, vội vã đồng ý.

Ánh mắt Diệp Tang Tang khẽ động, cô biết Tần Hà chẳng có ý tốt gì. Quả nhiên, ả thong thả đi về phía băng ghế nghỉ, vừa ngồi xuống đã ghé tai nói nhỏ gì đó với hai kẻ còn lại. Ngay sau đó là những tiếng cười rộ lên đầy khoái trá kèm theo những ánh mắt soi mói đổ dồn lên người Diệp Tang Tang và tên béo.

Sau khi thấy đám thuộc hạ đều hài lòng với ý tưởng của mình, Tần Hà mới tiến lại gần Chu Thanh Việt, nhỏ giọng kể về kế hoạch của ả. Chu Thanh Việt vẫn điềm nhiên đọc sách, nét mặt không hề thay đổi dù chỉ một chút khi nghe những lời đó. Tần Hà đã hiểu ý, đắc ý ra hiệu cho tên béo bắt đầu.

[ Xem mà tức điên người, đây chắc chắn là một ý tưởng cực kỳ tởm lợm.]

[ Bọn này đúng là điển hình của lũ bạo lực học đường, nhìn cái điệu bộ của chúng tôi thấy sợ thay, chắc chắn là chúng vừa bàn chuyện gì đó rất kinh khủng.]

[ Đừng sợ, hãy tin tưởng chị Tang! ]

Diệp Tang Tang vẫn đứng dưới rổ, ánh mắt thâm trầm nhìn tên béo trước mặt. Cái thứ này đúng là hèn hạ hết chỗ nói, vừa bị nhục mạ xong đã lại xun xoe đi lên. Cậu ta tưởng đám người này sẽ thực sự chấp nhận mình sao?

Sau vài động tác dẫn bóng vụng về, cậu ta ném quả đầu tiên đi. Với thân hình một mét sáu nặng tám mươi lăm ký của mình, dù đã dùng hết sức lực mà quả bóng vẫn còn cách rổ cả mét. Nhìn quả bóng văng ra xa, mặt tên béo đỏ bừng lên vì xấu hổ, cậu ta lật đật chạy đi nhặt bóng rồi lại tiếp tục ném.

Lần một, lần hai rồi lần ba… Loay hoay mất hơn mười phút, cậu ta vẫn không ném vào rổ được quả nào. Sắc mặt Tần Hà bắt đầu lộ vẻ mất kiên nhẫn: “Có biết ném không thế hả!”

“Được mà, được mà!” Tên béo mồ hôi đầm đìa, ôm bóng cuống quýt đáp.

Có lẽ vì khát khao có được “phần thưởng”, cậu ta dồn hết sức bình sinh để ném quả tiếp theo. Bóng trúng rổ! Quả bóng dội thẳng xuống đầu khiến Diệp Tang Tang bị choáng trong giây lát.

Lúc này, ba kẻ trong nhóm bắt nạt đứng dậy đi về phía hai người. Tần Hà mỉm cười, nhẹ nhàng vỗ tay: “Tốt lắm, tốt lắm.”

“Chị Tần, em có thể biết phần thưởng là gì không ạ?” Tên béo sấn tới, giọng đầy vẻ tham lam.

Tần Hà liếc nhìn những kẻ còn lại rồi ung dung nói: “Thưởng tất nhiên là có chứ! Thưởng cho mày và nó… hôn nhau trong vòng ba phút.”

Sắc mặt tên béo lập tức trắng bệch. Không phải vì cậu ta phải hôn Diệp Tang Tang, mà vì cậu ta chợt nhận ra mình cũng chỉ là một món đồ chơi tiêu khiển không khác gì cô. Cậu ta cứ ngỡ mình đã cao hơn Diệp Tang Tang một bậc.

Diệp Tang Tang không nói gì nhưng trong đáy mắt cô, một tia hung quang đã lộ rõ. Tần Hà ra hiệu bằng mắt, tên nam sinh đứng cạnh lập tức tiến lên, đẩy mạnh tên béo một cái: “Lên đi chứ! Chị Tần đang đợi xem kìa!”

Tên béo vẫn còn đang bàng hoàng thì đã bị đẩy xô về phía Diệp Tang Tang.

“Một đứa thì gầy như chuột khô, một đứa thì béo ú mỡ màng, hai đứa mày đúng là một cặp trời sinh!” Tần Hà vừa cười vừa nói.

Đám người vây lại xung quanh. Một nữ sinh và một nam sinh mỗi người túm lấy một người, định cưỡng ép hai người phải hôn nhau. Tên béo muốn phản kháng nhưng không dám. Cậu ta biết rõ chỉ cần mình phản ứng lại thì chắc chắn sẽ phải chịu những hình phạt kinh khủng hơn. Vả lại hôn Diệp Tang Tang thì cậu ta cũng chẳng thiệt thòi gì.

Diệp Tang Tang bị xô một cái nhưng nữ sinh kia không tài nào đẩy cô nhích đi được. Cho dù phải giữ đúng thiết lập nhân vật thì Lâm Anh cũng không phải là không có phản kháng gì, cô bé vốn đã vô cùng kháng cự những trò đồi bại như thế này.

Cô nữ sinh đang đẩy Diệp Tang Tang thấy cô chống đối thì nổi khùng, trực tiếp túm lấy tóc cô rồi ấn mạnh về phía trước. Diệp Tang Tang gồng mình, thẳng lưng chống cự quyết liệt. Thấy vậy, Tần Hà cũng lao vào trợ giúp.

Hai bên xảy ra một hồi xô xát dữ dội. Dù Diệp Tang Tang không dùng đến 10 điểm thể lực của mình thì đối phương cũng chẳng thể toại nguyện. Trong lúc hỗn loạn, Diệp Tang Tang còn cố tình va mạnh khiến Tần Hà ngã nhào vào người tên béo. Tần Hà kinh tởm đến mức suýt nôn mửa, ả xoay người vung tay tát Diệp Tang Tang một cai.

“A!”

Diệp Tang Tang chồm tới cắn vào tay cô ả. Tần Hà đau đớn thét lên. Những người khác thấy thể lập tức xông tới. Diệp Tang Tang giả vờ không thể bảo vệ bản thân, để mặc cho cuộc xô xát trở thành ẩu đả đơn phương. Cô ôm chặt lấy đầu, cuộn tròn người lại để bảo vệ các cơ quan nội tạng quan trọng.

Chẳng bao lâu sau, đám người kia cũng đánh mệt. Đúng lúc đó, chuông điện thoại của Tần Hà vang lên. Tài xế báo rằng lốp xe bị đinh đâm thủng, các xe khác trong nhà đều đã được người khác dùng nên tạm thời không có xe đón, hỏi cô ta có muốn tự bắt xe về không.

“Làm ăn kiểu gì thế không biết! Để tôi tự bắt xe về,”

Tần Hà bực bội gắt gỏng rồi ném điện thoại lên ghế. Nghĩ đến bữa tiệc gia đình không thể vắng mặt, cô ả vơ vội cặp sách và quần áo, buông một câu “Đi thôi” rồi hằm hằm đi ra sân bóng rổ.

Tần Hà đi rồi, Chu Thanh Việt cũng nhận được điện thoại của tài xế và rời đi. Hai kẻ còn lại cảm thấy mất hứng, lững thững đi về phía cổng trường theo hướng Chu Thanh Việt vừa đi.

Diệp Tang Tang gượng dậy, lê từng bước nặng nề ra ngoài. Tên béo định làm gì đó nhưng rốt cuộc không dám, cậu ta cũng đã thấm mệt sau buổi làm “bạn tập” vừa rồi. Cậu ta ngồi bệt xuống đất thở dốc, trong lòng bắt đầu nảy lên nỗi sợ nếu sắp tới mình cũng bị bắt nạt giống như Diệp Tang Tang.

Diệp Tang Tang khẽ tặc lưỡi, còn tưởng là cậu ta có gan làm gì đó chứ.

Cô ra khỏi nhà thi đấu, đi thẳng theo hướng Tần Hà vừa đi. Đường về nhà cô và Tần Hà có một đoạn trùng nhau. Do trời bắt đầu mưa lấm tấm, cô tăng tốc độ, đi tắt qua một con đường nhỏ rồi nhanh chóng chạy về phía nhà mình. Cảm nhận những hạt mưa bụi li ti, tâm trạng Diệp Tang Tang bỗng trở nên vô cùng thư thái. Bởi vì thời tiết này thực sự rất thích hợp để giết người, mưa sẽ giúp che giấu đi rất nhiều thứ.

Về đến nhà, thấy không có ai, cô đặt cặp sách xuống, lấy chiếc ba lô đã chuẩn bị sẵn rồi quay người rời đi ngay lập tức. Cô biết rõ lúc này Tần Hà đang làm gì.

Ả vừa hút thuốc ở sân bóng rổ xong nên chắc chắn sẽ ghé vào một tiệm tạp hóa gần trường để mua kẹo bạc hà nhằm che giấu mùi thuốc lá, tránh bị người nhà phát hiện. Ả thậm chí còn không gọi tài xế mang ô tới vì biết gã tài xế đó là người của bố mẹ mình. Lũ trẻ trong hội này đều thế cả, bề ngoài là những tiểu thư, thiếu gia ưu tú, lễ độ của giới thượng lưu nhưng thực chất bên trong đã thối nát tận xương tủy. Tuy vậy chúng không bao giờ dám làm loạn trước mặt phụ huynh vì còn phải biểu hiện tốt đẹp để nhận được tài nguyên của gia đình.

Tần Hà nghiện thuốc, ngày nào cũng hút. Diệp Tang Tang biết cô ả đã mua hộp kẹo bạc hà cuối cùng từ hôm cô giết Tô Dương, giờ chắc chắn đã hết rồi. Đây không phải là thông tin hệ thống cung cấp mà là dựa vào chính sự quan sát tỉ mỉ của cô, Tần Hà chỉ mua kẹo bạc hà ở đúng một cửa hàng đó.

Hơn nữa, trước khi vào mua kẹo, cô ả thường sẽ rẽ vào con hẻm nhỏ bên cạnh cửa hàng để hút thêm một điếu nữa, nhất là sau một ngày bực bội như hôm nay.

Diệp Tang Tang đeo ba lô đi ngang qua con hẻm đó. Tần Hà nhìn thấy cô, theo phản xạ đưa tay túm lấy cánh tay Diệp Tang Tang, định túm cô ngã xuống đất. Diệp Tang Tang không hề chống cự, bị cô ta kéo đi vào, chẳng qua là không để bị kéo ngã.

Nhìn kẻ trước mặt, khóe môi Diệp Tang Tang khẽ nhếch lên một nụ cười tà mị. Cô nhanh chóng rút bàn tay đã đeo sẵn găng tay trong túi ra, cầm lấy chiếc búa ở trong ba lô. Ngay lúc Tần Hà định mở miệng nói chuyện, cô vung búa lên đập thẳng vào đầu ả. Dứt khoát, tàn nhẫn, búa rơi không một chút do dự.

Sự kinh hoàng của Tần Hà chỉ kéo dài vỏn vẹn một giây rưỡi. Ả chưa kịp phát ra tiếng kêu, thậm chí chưa kịp lùi lại nửa bước đã đổ gục xuống đất ngất lịm. Diệp Tang Tang biết rõ lực tay của mình, cú đánh này chỉ khiến đối phương hôn mê trong vài giây.

Diệp Tang Tang nhìn người đang nằm dưới đất, bình tĩnh xỏ bọc giày, mặc áo mưa vào rồi cẩn thận xóa sạch dấu giày của mình trên mặt đất. Cô cúi người nhìn Tần Hà đang thoi thóp, khẽ cười: “Thật đáng tiếc, sao vẫn chưa chết nhỉ?”

Tần Hà trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng trước mặt, gương mặt hiện rõ sự giận dữ rồi nhanh chóng chuyển sang sợ hãi tột độ. Nhưng cô ả chưa kịp kêu cứu thì đã bị Diệp Tang Tang nhét chiếc khăn mang theo vào miệng.

Diệp Tang Tang kéo lê người rẽ vào góc hẻm, đi sâu về phía bên trái. Đây là khu vực còn dư lại khi phá bỏ trường học và di dời, sau này mới tính xây dựng thêm nên hầu như không có bóng người qua lại. Cô cúi xuống, lạnh lùng nhìn cô ta: “Tần Hà, tao có mang theo vài món đồ chơi, chúng ta chơi một trò chơi nhé, mày chọn một cái đi.”

“Ưm… ưm…” Tần Hà điên cuồng lắc đầu, ánh mắt tràn ngập khủng hoảng khi thấy được sát khí trong mắt Diệp Tang Tang.

Diệp Tang Tang cười nhạt: “Không chọn sao? Vậy thì để tao chọn nhé.”

“Cứu… cứu mạng… tha cho tao… ưm…” Những tiếng nức nở đứt quãng phát ra, cơ thể ả không ngừng co rụt lại phía sau, giọng rên rỉ đầy tuyệt vọng.

Diệp Tang Tang đứng dậy. Cô đang đứng quay lưng về phía đầu hẻm nên có thể nghe thấy tiếng bước chân vang lên bên ngoài. Trí nhớ của cô rất tốt, cô nhận ra ngay tiếng bước chân nặng nề, vụng về này là của ai.

Tần Hà hiển nhiên cũng nghe thấy tiếng bước chân đó nhưng ả không biết đó là ai. Cô ta cố chịu đựng cơn đau kịch liệt để gượng dậy, vô thức liếc nhìn về phía sau lưng Diệp Tang Tang. Cô ta tưởng Diệp Tang Tang không nghe thấy gì nên lén lút nhìn, cơ thể vẫn giả vờ sợ hãi co rụt lại. Ả rất sợ bị Diệp Tang Tang đập thêm một búa nữa nên vừa muốn cầu cứu, vừa muốn tìm đường chạy trốn.

Tiếng bước chân ngày càng gần, trong mắt Tần Hà lộ ra vẻ vui mừng khôn xiết. Diệp Tang Tang như một con rô bốt, từng bước một tiến gần về phía đối phương, dường như hoàn toàn không hay biết về động tĩnh phía sau lưng mình.

Rất nhanh, tiếng bước chân đã đến đầu ngõ, tại chỗ ngoặt có thể nhìn thấy hai người bọn họ.

Tần Hà nhìn chiếc búa của Diệp Tang Tang, theo bản năng nức nở mở miệng: “Cứu mạng… cứu mạng… cứu tôi với…”

Ả chắc chắn rằng người kia đã nhìn thấy mình.

“Không chọn sao?” Diệp Tang Tang hỏi bằng giọng khàn khàn.

Cô cố ý như vậy vì để tên béo không nhận ra giọng mình thì tốt hơn, dù sao cô cũng đang quay lưng về phía cậu ta.

Tần Hà nhìn qua khe hở, thấy người đang nhìn mình chính là tên béo! Đôi mắt cô ta lóe lên tia hy vọng, tên này này đang là “chó săn” của ả, cậu ta nhất định sẽ cứu ả!

Lúc này cô ả hoàn toàn không nhớ ra chiều nay mình đã lăng mạ và bắt nạt cậu ta như thế nào. Ả nghĩ cậu ta chắc chắn sẽ cứu mình rồi dựa vào ơn cứu mạng đó để xin gia nhập vào nhóm của ả.

Nhưng cô ả đã lầm. Ngay khoảnh khắc hai bên chạm mắt, tên béo lập tức quay người bỏ chạy.

“Cứu tao!” Tiếng nức nở lần này của Tần Hà mang theo sự tuyệt vọng tột cùng. Ả chưa bao giờ nghĩ rằng cậu ta lại dám bỏ chạy thẳng như vậy.

Hơn nữa nghe tiếng bước chân thì còn là chạy cực nhanh, vèo cái đã mất hút khỏi con ngõ.

Diệp Tang Tang thưởng thức sự tuyệt vọng và vẻ khó hiểu trong mắt cô ta. Xem ra đại tiểu thư vẫn chưa tỉnh ngộ về những việc mình đã làm nhỉ…

Cô trực tiếp vươn tay, nhét giẻ lau sâu thêm một chút, nhìn bộ dạng sợ hãi đến mức không dám động đậy của đối phương. Cô dẫm lên tay ả, ghé sát tai thì thầm: “Vừa rồi mày tưởng nó sẽ cứu mày à?”

Đồng tử Tần Hà co rụt lại. Người trước mặt hóa ra đã sớm phát hiện có người vào hẻm, thậm chí cô ta còn biết người đó là ai.

“Ưm… ưm…” Ả muốn nói chuyện nhưng không thể thốt ra một chữ nào.

Diệp Tang Tang thong thả, tốt bụng giải đáp: “Nó cũng đi đường này về nhà mà. Lần đầu tiên bị bắt nạt nên nó có chút sợ mày đấy, mãi mới dám đeo cặp đi về.”

“Tao biết nó sẽ tới nên tao mới cố ý để nó nghe thấy tiếng kêu cứu của mày!”

“Vừa rồi tao còn đang nghĩ, nếu nó cứu mày thì tao sẽ không giết mày nữa…”

Từng câu từng chữ đều làm tăng thêm nỗi sợ hãi trong mắt Tần Hà. Ả sợ đến mức cả người run rẩy.

Diệp Tang Tang cúi đầu: “Trò chơi vui không?”

Đáp lại cô là sự im lặng.

Diệp Tang Tang tự nói tiếp: “Thực ra, tao cũng thích chơi trò chơi.”

Tần Hà đầy kinh hoàng. Diệp Tang Tang cầm lấy chiếc búa: “Có điều, tao thích trò chơi kích thích hơn, trò chơi giết người~.”

Tần Hà muốn gượng dậy chạy trốn, đáng tiếc tốc độ của Diệp Tang Tang cực nhanh, cô không chút do dự vung tay đập liên tiếp vào người ả. Lúc đầu cô ta còn có thể phát ra tiếng rên, sau đó hoàn toàn im bặt.

Diệp Tang Tang đứng dậy, nhìn bộ dạng của đối phương mà nở một nụ cười mãn nguyện.

[ Thật đáng sợ, nhưng tôi rất thích. ]

[ Tôi thích chi tiết gặp tên béo, chị Tang đang tra tấn tinh thần ả đấy! Cô ta cứ tưởng là có hy vọng được cứu, thực ra hoàn toàn không có  ]

[ Thích bắt nạt người khác cho cố vào, giờ thì thành thi thể rồi nhé.]

Diệp Tang Tang đứng thẳng người, không hề có ý định xử lý hiện trường, cô trực tiếp xoay người rời đi. Hiện trường cô muốn tạo ra rất đơn giản: đó là một vụ giết người ngẫu nhiên, kẻ giết người tình cờ gặp nạn nhân và ra tay một cách tùy ý. Kiểu vụ án giết người ngẫu nhiên này không hề có manh mối điều tra, là một trong những kiểu án khó phá nhất.

Đi xuyên qua con ngõ từ một đầu khác, sau khi ra khỏi khu vực này cô ném chiếc búa xuống cống thoát nước, cởi quần áo và giày ngoài ra, nhân lúc không có ai thì ném xuống con sông gần đó. Cô chỉ giữ lại găng tay và bọc giày mang đến một nơi hẻo lánh đốt sạch. Đơn giản, sạch sẽ, không để lại dấu vết.

Về đến nhà, Diệp Tang Tang thản nhiên vào phòng làm bài tập. Nét chữ nắn nót, ngay ngắn. Kiều Phượng nhìn qua, thấy không có gì bất thường nên rời khỏi phòng, cũng chẳng buồn hỏi cô có bị bắt nạt ở trường hay không.

Sáng hôm sau, Diệp Tang Tang đến trường. Việc Tần Hà không đến lớp, ngoại trừ tên béo ra thì không ai thấy lạ. Cho đến tận chiều, nhà họ Tần thấy có điểm bất thường mới báo cảnh sát. Khi tìm thấy Tần Hà, trên người cô ta đã xuất hiện những vết hoen tử thi.


Nếu bạn thấy bản dịch này dễ đọc và có chút rung động, bạn có thể ủng hộ mình một ly cà phê nhỏ để mình có thêm động lực dịch tiếp và duy trì trang web hoạt động nhé
            ☕ Ủng hộ mình qua MoMo ❤️

Comments

No comments yet. Why don’t you start the discussion?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *